Truyền kỳ chiến thần

Chương 8: Nói xin lỗi thì có lẽ tôi sẽ không so đo



Nghe vậy, Dương Nghị và Lâm Khinh Thiền sửng sốt, sau đó cười phá lên.

“Cậu bảo cậu sống ở đây á? Tần Trạm, cậu bị điên hả?” Dương Nghị không nhịn được cười nhạo: “Cậu biết đây là chỗ nào không? Biết nhà ở đây trị giá bao nhiêu tiền không?”

Tần Trạm lười vô nghĩa với anh ta nên không thèm quan tâm nữa, quay đầu nhìn về phía bãi đỗ xe.

“Tần Trạm, tốt nhất cậu mau cút đi, còn dám quấy rối vợ tôi thì tôi sẽ giết chết cậu.” Dương Nghị bước xuống xe, vẻ mặt hung ác nói.

Nghe tới “vợ tôi”, Tần Trạm không khỏi siết chặt nắm tay.

“Sao? Cậu còn muốn đánh tôi hả?”

Dương Nghị liếc tay Tần Trạm, cười nhạo, sau đó đẩy Tần Trạm một phát, hung tợn mắng: “Tôi bảo cậu cút đi, điếc hay sao mà không nghe thấy?”. “Thôi đi, anh chấp nhặt với loại phế vật này làm gì?” Lâm Khinh Thiền thò đầu ra, không kiên nhẫn nói.

Dương Nghị nhìn Lâm Khinh Thiện, gật đầu nói: “Được, hôm nay tôi nể mặt vợ tôi, không chấp nhặt với cậu. Lần sau nếu để tôi nhìn thấy cậu thì tôi sẽ đánh gãy chân cậu!”

Bỏ lại câu này, anh ta bèn lên xe nghênh ngang rời đi. Tần Trạm tái mặt nhìn đuôi xe, không nhịn được thở hổn hển.

“Dương Nghị.” Tần Trạm khẽ nỉ non cái tên này, ánh mắt hiện lên một tia hung ác.

“Đi thôi.” Đúng lúc này, Tô Uyên đã đỗ xe quay lại. Cô liếc nhìn Tần Trạm, sau đó nhìn theo ánh mắt Tần Trạm, nhíu mày hỏi: “Anh sao vậy? Sao sắc mặt lại khó coi vậy?”

Tần Trạm hít sâu một hơi, lắc đầu nói: “Tôi không sao.”

Mặc dù Tô Uyên hơi nghi ngờ, nhưng vẫn không hỏi nhiều, chỉ gật đầu nói: “Nếu anh có gì phiền phức thì có thể nói với tôi.”

Tần Trạm cười khổ: “Không cần”.

Anh biết rõ đạo lý ân tình càng dùng càng mỏng, huống chi Tô Uyên lại không nợ mình.

Ngoài cửa núi đã đặt sẵn xe đạp, Tần Trạm và Tô Uyên mỗi người một chiếc lái lên đỉnh núi. Càng lên cao, sức nén lại càng mạnh, đồng thời Tần Trạm càng cảm nhận được bầu không khí tươi mát đến từ thiên nhiên, cùng với một chút linh khí. Sau khi lên đỉnh núi, Tần Trạm không nhịn được kinh ngạc, đứng ở đây hầu như có thể quan sát toàn bộ Đạm Thành. Điều quan trọng nhất là không khí trong lòng và linh khí loãng khiến Tần Trạm rất phấn khởi.

“Đây đúng là nơi tu luyện cực tốt.” Tần Trạm thầm nghĩ.

Tô Uyên dẫn Tần Trạm đi dạo trong biệt thự một vòng, cuối cùng cười nói: “Thế nào?

Anh hài lòng không?”

“Cực kỳ hài lòng” Tần Trạm nói từ tận đáy lòng.

Đối với anh thì nhà lớn hay nhỏ, tốt hay xấu đều không quan trọng. Nhưng hoàn cảnh nơi này quả thực là rất có ích với Tần Trạm.

“Thế thì sau này anh cứ ở đây đi, có gì cần cứ nói với tôi.” Tô Uyên chớp mắt, cười nói. Cô cười trông rất đẹp, má lúm đồng tiền xinh xắn, cho người ta cảm giác như tắm gió xuân. Cảm giác ấm áp này khiến Tần Trạm ngây người.

“Ê, anh nhìn gì vậy hả?” Tô Uyên lắc lư. ngón tay thanh mảnh của mình, trợn mắt nói.

Tân Trạm quay người đi, đỏ mặt nói: “Không... Không có gì.”



“Chậc chậc, xấu hổ thế à?” Tô Uyên trêu ghẹo. Tần Trạm cười ngượng ngùng, muốn nói đùa thì lại không nói nên lời.

Đúng lúc này, điện thoại của Tô Uyên vang lên. Cô nhìn thoáng qua điện thoại, lập tức cau mày.

“Anh ở đây nhé, có chuyện gì cứ gọi cho tôi.” Tô Uyên nói, sau đó lái xe xuống núi.

Thấy Tô Uyên đã rời đi, Tần Trạm trực tiếp lên đỉnh núi, khoanh chân ngồi xuống.

Anh khẽ nhắm mắt, trong đầu vừa suy nghĩ, ký ức tu tiên tập ức ùa vào đầu như thủy triều.

“Vào luyện khí kỳ trước đã.” Tần Trạm khẽ lẩm bẩm. Anh bắt đầu cảm nhận linh khí chung quanh mình dựa theo phương pháp trong ký ức. Linh khí thong thả vận chuyển trong đan điền, kích cỡ nhỏ như hạt đậu xanh chậm rãi phình to thành đầu ngón tay. Tân Trạm dường như không nhận thấy thời gian trôi qua, từ chạng vạng mãi đến sáng sớm hôm sau mới thong thả mở mắt.

“Phù.." Tần Trạm thở hắt ra một hơi. Suốt đêm chưa ngủ, anh chẳng những không cảm thấy mệt mỏi mà ngược lại thân thể tràn đầy sức mạnh.

“Cuối cùng cũng vào luyện khí kỳ tầng thứ nhất.” Tần Trạm nắm tay, cảm nhận lực lượng sục sôi trong người, không khỏi mỉm cười.

“Tiếc rằng linh khí trên đỉnh núi đã dùng hết.” Tần Trạm ngẩng đầu nhìn chung quanh, không khỏi cau mày. Chỉ mới luyện khí kỳ tầng thứ nhất mà đã xài gần hết linh khí trên đỉnh núi, thế thì sau này tu hành chẳng phải sẽ càng khó khăn hơn hay sao? Dựa theo ký ức mà cha truyền thừa, trừ dựa vào hấp thụ linh khí trong thiên địa thì còn cách khác, đó là mượn dược vương lâu năm, ví dụ như nhân sâm ngàn năm, hà thủ ô ngàn năm vân vân... Nhưng... Những dược vương cực phẩm này đều chỉ có thể dựa vào may mắn gặp được mà thôi, muốn kiếm được nó đầu đơn giản như mình nghĩ.

“Được đến đầu hay đến đó vậy.” Tần Trạm nắm chặt tay, không tự giác nhìn tảng đá bên cạnh. Anh hít sâu một hơi, sau đó tung một cú đấm lên tảng đá. “Đùng” một tiếng, tảng đá vỡ tan thành bột mịn!

Tần Trạm nhìn nắm tay của mình, không nhịn được hít vào một hơi. Chỉ mới là luyện khí kỳ tầng một mà đã có sức mạnh khủng bố cỡ này, thế nếu vào trúc cơ, thậm chí là tích cốc thì sẽ đáng sợ cỡ nào? Thật khó tưởng tượng!

“Không hổ là người tu tiên.” Ánh mắt Tần Trạm lóe lên một tia sắc bén: “Từ hôm nay trở đi, đừng hòng có kẻ nào mơ tưởng cưỡi lên đầu mình!”

Tần Trạm tắm rửa trong biệt thự rồi xuống núi, chuẩn bị đi dạo ở bên ngoài, tìm thánh địa tu hành kế tiếp. Vừa rời khỏi khu biệt thự Long An chưa được bao lâu thì đã có một chiếc xe hơi lao tới, chặn trước mặt Tần Trạm. Xe hơi dừng lại, bốn năm người bước xuống xe.

“Tần Trạm, tao còn tưởng mày đã chết rồi chứ, xem ra lần trước tạo ra tay nhẹ quá”

Không phải ai khác mà chính là Triệu Sĩ, bạn trai của Lâm Tuyết Trinh. Hắn ta dẫn theo bốn năm người cầm gậy, bao vây chung quanh Tần Trạm.

“Thằng nhóc, nghe nói mày ly hôn với Lâm Khinh Thiền rồi đúng không?” Triệu Sĩ cười hì hì hỏi.

Tần Trạm lạnh lùng nhìn liếc qua hắn ta: “Liên quan gì tới cậu?”

Triệu Sĩ cười phá lên: “Sao lại không liên quan tới tao? Tao là bạn trai của Tuyết Trinh, vậy thì Lâm Khinh Thiền chính là chị ruột của tao!"

“Chị tao nói chị ấy không muốn thấy mày nữa, he he.” Triệu Sĩ cười nói.

Sắc mặt Tần Trạm trở nên rất khó coi, lạnh lẽo nhìn Triệu Sĩ: “Lâm Khinh Thiền kêu cậu tới hả?”

“Mày nghĩ sao?” Triệu Sĩ móc mũi, đắc ý nói: “Tao cho mày cơ hội, nếu mày quỳ xuống dập đầu với tạo, hơn nữa bảo đảm sau này sẽ không bao giờ đến khu biệt thự Long An thì tao sẽ tha cho mày, thế nào?”

Tần Trạm liếc nhìn hắn, lạnh giọng nói: “Tôi cũng cho cậu một cơ hội, chính cậu quỳ xuống, tôi sẽ không so đo chuyện lần trước.”



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 356 lượt.

Bạn đang muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh hay bạn hay bạn muốn nâng cao kiến thức của mình qua nguồn tài liệu và sách báo tiếng Anh? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động trên trang findzon chẳng hạn như blue funk la gi nghia cua tu blue funk la su so xanh mat, bedpan la gi nghia cua tu bedpan la bo di ia di dai cua nguoi om chắc chắn sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc học tốt tiếng Anh, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp.

loading...
DMCA.com Protection Status