Truyền kỳ chiến thần

Chương 47: Nhà họ Tô rút lui



Kiếm Hổ gần như tắt thở, khuôn mặt đỏ bừng, thậm chí bắt đầu mất ý thức. Ánh mắt hắn ta tràn đầy van nài, Tần Trạm hừ lạnh, ném xuống mặt đất. Kiếm Hổ ho khan thật lâu mới nhổm dậy được.

"Cậu Trạm, tôi.. Tôi không có ý đó.” Kiếm Hổ chột dạ nói.

Tần Trạm lạnh lùng nhìn hắn ta: “Anh đừng cho rằng kiếm được tiền thì có thể bỏ trốn, tôi muốn giết anh chỉ cần giơ tay lên thôi."

"Vâng vâng..." Kiếm Hổ gật đầu lia lịa, ánh mắt lạnh lẽo của Tân Trạm khiến hắn e ngại, hắn không hề nghi ngờ nếu vừa rồi mình không van xin thì có lẽ hôm nay hắn sẽ thực sự mất mạng ở đây

"Cút đi." Tần Trạm phất tay nói.

Kiếm Hổ liên tục nói xin lỗi, cười hùa đi ra ngoài.

"Cậu Trạm, Kiếm Hổ không phải thứ tốt lành gì đâu.” Mặt thẹo nhíu mày: "Không phải tôi có thù oán với anh ta nên mới nói thế."

“Ừ, tôi biết.” Tần Trạm gật đầu: “Anh ta có tác dụng riêng, tôi đều có kế hoạch hết."

Thấy vậy, mặt thẹo không nói gì nữa.

Đêm hôm đó, Tân Trạm đã nhận được lời mời đến bệnh viện chữa chân cho Địch Sáng. Địch Sáng nằm trên giường bệnh, có vẻ rất sung sướng, trái ôm phải ấp y tá xinh đẹp đút nho cho mình. Thấy Tần Trạm, sắc mặt Địch Sáng nhất thời lạnh lùng. Nhưng anh ta không nói gì mà chỉ quay mặt sang một bên. Tần Trạm cũng lười so đo với loại tiểu nhân này, chỉ giơ tay lên đặt trên cẳng chân anh ta, linh khí lượn một vòng, chỉ chốc lát sau phần xương bị gãy đã bắt đầu được chữa khỏi.

"Được rồi." Mười mấy phút ngắn ngủi, Tần Trạm thả tay ra. Địch Sáng vội giật chân, phấn khởi nói: “Khỏi rồi! Khỏi thật rồi!”

"Cảm ơn, cậu vất vả quá.” Địch Thân Kình cười dối trá.

Tần Trạm cảnh cáo nhìn Địch Thân Kinh: “Ông Kình, hy vọng ông nhớ kỹ lời hứa, nếu không thì sẽ không chỉ đơn giản là gãy chân thôi đâu.”

"Vâng vâng, tôi biết, ha ha.” Địch Thân Kình khẽ gật đầu.

Tân Trạm không ở lại, anh đã vội vã muốn đi luyện hóa cây linh chi.

"Ông Kình, tên này quả nhiên là thuật sĩ.” Sau khi Tần Trạm rời đi, thanh niên áo trắng cười khẽ nói.

Địch Thân Kình không hiểu mấy thứ này, chỉ hỏi: “Vậy cậu có nắm chắc không?”

Thanh niên áo trắng hừ lạnh: “Nắm chắc 90%!”

"Được." Ánh mắt Địch Thân Kình lạnh lẽo: “Ngày mai tôi sẽ cùng cụ Tô khởi hành đến tỉnh thành. Ông ấy vừa đi, cậu hãy ra tay ngay cho tôi.”

"Hãy nhớ, không thể làm tổn thương Tô Uyên.” Cuối cùng Địch Thân Kình còn nhắc nhở.

"Ông yên tâm." Thanh niên áo trắng nói: “Tôi nhất định sẽ đòi lại thể diện cho nhà họ Địch”

"Lúc đó quay video cảnh cậu ta quỳ xuống xin lỗi cho tôi." Địch Sáng nham hiểm nói.

"Được, nhưng phải thêm tiền” Thanh niên áo trắng cười nói.

Biệt thự Long An được bao phủ trong linh khí.

"Sau này anh huấn luyện ở đây đi.” Tần Trạm nói với mặt thẹo: “Sẽ có ích cho thân thể anh, chờ đến lúc thích hợp, tôi sẽ tặng anh một viên đan dược."

"Cảm ơn cậu Trạm.” Mặt thẹo phấn khởi đáp.

Bởi vì chữa chân cho Địch Sáng nên Tần Trạm hao tổn số lượng linh khí nhất định, cảm thấy hơi mệt mỏi, thế nên tối hôm đó anh không sốt ruột luyện chế cây linh chi mà chọn nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên chiếu vào cửa sổ, Tân Trạm đã thức giấc. Anh nằm trên giường, nhàm chán cầm điện thoại đọc tin tức trong vùng.



"Theo tin nóng cho biết, nhà họ Tô sẽ toàn diện rút lui khỏi thành phố Đàm Lý.” Một tin tức thu hút sự chú ý của Tần Trạm, không khỏi kinh ngạc vì cụ Tô rời khỏi Đạm Thành lại gây ra ảnh hưởng lớn đến thế, ngay cả báo chí cũng đăng tin.

Tần Trạm mở bình luận, chỉ thấy mọi người đã nổ tung rồi. "Cuối cùng ngọn núi nhà họ Tô cũng đã rời đi."

"Nhà họ Tô vừa đi, có lẽ cục diện của Đạm Thành sẽ bị thay đổi.”

“Đúng thế, ở Đạm Thành, nhà họ Tô vĩnh viễn độc tài, bây giờ họ rời đi, rất nhiều sản nghiệp đều sẽ bị tái cơ cấu lại.

“Còn ai nhớ Tần Trạm trong bữa tiệc nhà họ Tô không? Nhà họ Tô vừa rời đi, chẳng phải chỗ dựa của anh ta sẽ biến mất hay sao?”

"Ha ha, nghe tin nội bộ thì là vì Tần Trạm đắc tội nhà họ Địch.”

Đa số bình luận khiến Tần Trạm không hiểu ra sao. Sao tự nhiên lại lôi mình ra?

Lúc này tại nhà họ Lâm, Lâm Khinh Thiền đang mừng rỡ như điên.

"Chồng ơi, nhà họ Tô sắp đi rồi! Tuyệt quá!” Lâm Khinh Thiền phấn khởi cầm điện thoại đưa cho Dương Nghị. Dương Nghị sửng sốt, không khỏi vui mừng: "Thật hả?”

Kể từ sau chuyện lần trước, hai nhà Dương Lâm không dám hó hé gì, có thể nói là cắp đuôi làm người, sợ bị vạ lây cho cả gia tộc. Mặc dù nhà họ Tô mãi vẫn chưa ra tay, nhưng trong lòng họ vẫn áp lực rất lớn.

"Tốt quá!" Dương Nghị thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ cần nhà họ Tô rời đi, đối tượng hợp tác của chúng ta đều sẽ quay về.”

Lâm Khinh Thiền không biết gì về kinh doanh. Thân là một người phụ nữ cực kỳ hẹp hòi, cô ta chỉ lo nghĩ đến chuyện phải xử lý Tần Trạm như thế nào.

Tần Trạm không hề hay biết chuyện này, thậm chí suýt nữa quên mất Lâm Khinh Thiền là ai.

Buổi sáng, rất đông người tụ tập trước cửa nhà họ Tô, thậm chí cả tòa thị chính cũng phái người tới đưa cụ Tô. Cụ Tô thong thả bước vào một chiếc xe thương vụ trong ánh mắt của mọi người.

“Cụ Tô, Đạm Thành vĩnh viễn chào mừng cụ trở về." Thị trưởng nắm tay cụ Tô nói.

Cụ Tô thản nhiên nói: “Tôi đã chừng này tuổi rồi, lần này đi e rằng sẽ không trở về được đâu."

Cụ Tô là cáo già, mỗi câu nói đều tràn đầy ẩn ý. Ông biết rõ câu nói này nhất định sẽ được đăng lên báo chí trong vùng. Lúc đó e rằng cuộc sống của Tần Trạm sẽ không thoải mái được như trước.

Tần Trạm và Tô Uyên đứng bên nhau nhìn cụ Tô rời đi. Ánh mắt quyến luyến của Tô Uyên khiến người ta đau lòng.

"Chờ một khoảng thời gian sau, chúng ta sẽ đến tỉnh thành thăm ông ấy.” Tần Trạm an ủi.

"Vâng." Tô Uyên gật đầu.

Sau khi tiễn bước quan khách, Tô Uyên đóng cổng nhà họ Tô, chuản bị cùng Tần Trạm trở về núi Long An. Đúng lúc này, thanh niên áo trắng bỗng xuất hiện, tươi cười bước tới chào hỏi.

"Sao anh không đi?” Tần Trạm cau mày.

Thanh niên áo trắng nói: “Ông Kình muốn dẫn tôi rời đi, nhưng bị tôi từ chối, bởi vì... Tôi là người say mê võ học, có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo cậu Trạm."

Say mê võ học?” Tần Trạm cau mày, trong lòng cười lạnh. Mặc dù thanh niên áo trắng ngụy trang rất tốt, ngay cả cáo già cũng chưa chắc nhận thấy, nhưng anh ta không biết Tần Trạm là người tu tiên, thế nên chỉ cần liếc nhìn đã phát hiện trò mèo của anh ta.

"Được." Tần Trạm gật đầu đồng ý: "Vậy thì cùng lên xe đi.”

"Cảm ơn." Trong mắt thanh niên áo trắng hiện lên một tia ác độc, khóe miệng cười lạnh.



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 356 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như tai sao ban can kich hoat windows 10 tren may tinh cua ban, thu thuat may tinh chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.

loading...
DMCA.com Protection Status