Truyền kỳ chiến thần

Chương 42: Ông có tai nạn đổ máu



Công ty của Cung Tiếu nằm trong văn phòng cao ốc bên cạnh phố thương nghiệp của Ninh Thành. Cho dù là sáng sớm, nơi này vẫn đông nhung nhúc người.

"Chúng ta lên trên chờ một lát đi” Xa Nhân nói: “Chờ lát nữa Cung Tiểu ký hợp đồng xong, chúng ta sẽ xuất phát.”

Tần Trạm đồng ý, đi theo Xa Nhân lên lầu. Đến văn phòng công ty, bước vào trong thì thấy Cung Tiếu và Cung Duyên đang ngồi đó sửa soạn lại văn kiện.

Cung Duyên mới đi làm ngày đầu tiên nên còn hơi ngượng tay. Mặc dù Cung Tiểu liên tục mắng mỏ, nhưng vẫn luôn chỉ bảo cho Cung Duyên. Tần Trạm ngồi trên sofa thầm nghĩ: vừa hay mình thiếu tiền, hay là cũng mở công ty luôn đi. Công ty này có thể làm gì được đây? Vậy thì bán đan dược. Anh có tuyệt kỹ, tùy tiện lấy một hai viên đan dược ra đều là báu vật hiếm thấy.

Tầm tám chín giờ sáng, một người đàn ông trung niên tây trang giày da bước vào văn phòng. Người đàn ông trung niên này bị hói đầu, ăn mặc bóng bẩy, ánh mắt lấm lét, vừa thấy đã biết không phải là thứ tốt lành gì.

"Tổng giám đốc Lý.” Thấy người đàn ông trung niên này, Cung Tiếu vội lại gần bắt tay. Ông ta híp mắt nhìn Cung Tiếu, mãi mà không chịu buông ta ra.

"Tổng giám đốc Lý?” Cung Tiểu nhắc nhở, lúc này ông ta mới hoàn hồn, khẽ hắng giọng: “Tôi đã xem hợp đồng rồi, nhưng cô cũng biết đấy, bình thường công ty chúng tôi sẽ không hợp tác với người khác.”

Cung Tiếu vội nói: "Tôi biết chuyện này, được hợp tác với quý công ty là vinh hạnh của chúng tôi. Ông có điều kiện gì cứ việc đề suất."

Tổng giám đốc Lý phất tay, trợ lý lập tức mang văn kiện đặt bên cạnh Cung Tiếu, nói: “Đây là hợp đồng tôi đã suy xét, cô xem đi."

Cung Tiểu cầm hợp đồng đọc, liên tục cau mày, chắc hẳn đối phương đưa ra yêu cầu không được tốt cho lắm.

"Tôi đã đọc hợp đồng rồi, không có vấn đề gì.” Cung Tiếu cầm bút ký tên mình. Tổng giám đốc Lý rút hợp đồng lại, nhưng mãi mà vẫn không chịu ký tên. Ông ta nhìn Cung Duyên: “Đây là nhân viên mới hả?”

Cung Tiểu gật đầu: “Vâng, đây là em họ tôi, hôm nay mới đi làm ngày đầu tiên.”

"Em họ à.” Tổng giám đốc Lý háo sắc nhìn Cung Duyên: “Trông cũng xinh đẹp đấy chứ, ngực tấn công mông phòng thủ, làm trợ lý cho cô thì hơi đáng tiếc.”

Cung Tiểu cau mày. Cô đã sớm nghe nói tổng giám đốc Lý này là tên xôm, hôm nay quả nhiên là vậy.

"Cảm ơn tổng giám đốc Lý khen ngợi. Hay là để chúng ta ký tên trước đi?” Cung Tiểu nói.

Tổng giám đốc Lý khoát tay: “Không vội, dù sao ký lúc nào mà chẳng được.” Sau đó ông ta cười ha ha nhìn Cung Duyên: “Em gái năm nay bao nhiêu tuổi?”

Mặc dù hơi khó chịu, nhưng Cung Duyên không dám nổi giận, chỉ có thể cố gắng trả lời khách sáo: “Năm nay tôi 25 tuổi.”

"25 tuổi à, tuổi đẹp lắm.” Tổng giám đốc Lý cười ha ha: "Em gái, đưa tay em cho tôi đi.”

Sắc mặt Cung Duyên hơi khó coi, phản xạ nhìn chị họ. Cung Tiểu cau mày: “Tổng giám đốc Lý, ký hợp đồng mà còn phải xem tay à?"

"Ha ha, tôi học xem tướng mấy ngày nên muốn xem tay cho em gái này ấy mà.” Tổng giám đốc Lý vô liêm sỉ nói, sau đó ngang ngược muốn kéo tay Cung Duyên.

Đúng lúc này, Tần Trạm bỗng cầm cổ tay tổng giám đốc Lý, cười nói: “Tổng giám đốc Lý, hay là ông coi giúp tôi đi.”

Tổng giám đốc Lý cau mày, bất mãn nói: “Tôi chỉ xem nữ chứ không xem nam. Hơn nữa cậu là ai? Muốn tôi xem cái gì?”

“Ừm... Tổng giám đốc Lý, hay là chúng ta ký hợp đồng đi. Nếu ngài có yêu cầu gì khác thì chúng ta có thể bàn bạc.” Cung Tiếu vội vàng giải hòa.

Tổng giám đốc Lý không kiên nhẫn: "Cô sốt ruột làm gì? Chẳng lẽ sợ tôi đổi ý?" Nói xong, ông ta lại háo sắc nhìn Cung Duyên: “Em gái đừng sợ, tôi không có ý khác đâu, chỉ muốn xem bàn tay cho em thôi mà.”



Cung Duyên mới đi làm ngày đầu tiên, không muốn gây phiền phức cho chị họ nên đành phải vươn bàn tay ra.

“Tổng giám đốc Lý.” Tần Trạm lại cầm cổ ta ông ta, cười xán lạn: “Đúng lúc tôi cũng mới học xem tướng mấy ngày, hay là để tôi coi giúp ông nhé? Tôi xem tướng chuẩn lắm đấy, chưa sai bao giờ.”

Lần này tổng giám đốc Lý không thể nhịn được nữa, đứng dậy mắng: “Cậu là cái thá gì? Tôi mà còn cần cậu xem tướng à? Mau cút sang một bên đi, đừng phá rối tôi!"

"Tôi không có ý khác, chỉ muốn xem tay cho ông tôi mà.” Tần Trạm bắt chước cách nói của ông ta, sau đó dùng sức kéo tay của tổng giám đốc Lý đến trước mặt mình. Tổng giám đốc Lý nhất thời bối rối:

“Cậu... Cậu làm gì vậy? Mau thả tay tôi ra!"

Tần Trạm không để ý tới ông ta, chỉ nhìn lòng bàn tay của tổng giám đốc Lý rồi tặc lưỡi thở dài: “Tổng giám đốc Lý, từ bàn tay của ông tôi thấy gần đây ông sẽ khá xui xẻo đấy.”

"Bậy bạ." Tổng giám đốc Lý không nhịn được chửi thầm. Xem tay? Xem tay cái búa! Ông đây chỉ muốn mượn cớ tán gái thôi nhé.

Tần Trạm tiếp tục nói: “Lúc ông mới vào phòng, tôi cố ý nhìn tướng mạo của ông, mi tâm đen thui, e rằng sẽ gặp xui xẻo, gần đây sẽ có tai họa đổ máu.”

"Ăn nói bậy bạ” Tổng giám đốc Lý cười lạnh: “Cậu nhóc, con bé kia là bạn gái của cậu hả?"

"À không, cô ấy là bạn học của tôi.” Tần Trạm đáp.

Tổng giám đốc Lý hừ lạnh: “Vậy thì cậu đừng chõ mũi vào chuyện của người khác.” Sau đó nhìn chằm chắm Cung Tiếu: “Tổng giám đốc Tiếu, tôi nói thẳng với cô, tôi nhất định phải cua được cô em này. Nếu cô muốn ký hợp đồng ý tốt nhất là kêu cô ta ngoan ngoãn đi theo tôi đi, nếu không đừng hòng bàn bạc gì nữa.”

Sắc mặt Cung Tiếu lập tức trở nên khó coi. Đối với cô ta, hợp đồng này cực kỳ quan trọng, nhưng bảo cô ta bán đứng em họ mình thì lại không được.

Tần Trạm im lặng cầm cổ tay tổng giám đốc Lý chờ câu trả lời của Cung Tiếu.

Cung Tiểu hít sâu một hơi, cười nói: "Xin lỗi tổng giám đốc Lý, chuyện này tôi không làm được đâu, hay là ngài đổi điều kiện khác đi.”

“Cô Tiếu, chắc cô cũng biết chỗ dựa của công ty tôi là gì? Tổng giám đốc Lý lập tức đe dọa: "Chúng tôi chính là công ty con của nhà họ Địch ở tỉnh thành, cô đã suy xét hậu quả nếu đắc tội tôi chưa?"

Sắc mặt Cung Tiếu cực kỳ khó coi. Cô ta cắn răng nói: "Xin lỗi tổng giám đốc Lý, tôi không ký hợp đồng này!” Sau đó dứt khoát xé rách hợp đồng.

Tổng giám đốc Lý lập tức đen mặt, lạnh giọng nói: "Thứ không biết điều! Tôi muốn cua gái chưa bao giờ thất bại!” Sau đó trừng Tần Trạm: “Thả tay tôi ra.”

Tần Trạm lắc đầu, cười nói: “Tôi đã bảo hôm nay ông sẽ có tai họa đổ máu rồi mà.” Dứt lời, anh đấm một phát lên mặt tổng giám đốc Lý. Ông ta lập tức chảy máu đầy mặt, ngồi bệt xuống đất.

"Mày dám đánh tao hả?” Tổng giám đốc khó tin chỉ vào Tần Trạm.

Cung Tiểu không khỏi kinh hãi, tên khốn này, đánh tổng giám đốc Lý thì về sau còn lăn lộn kiểu gì được?

"Mày biết tao là ai không?” Tổng giám đốc Lý căm tức nhìn Tần Trạm.

Tần Trạm cười nói: “Người của Địch Thân Kình ở tỉnh thành, đúng không?”

Tổng giám đốc Lý sửng sốt: “Mày còn biết Địch Thân Kình à?" Tần Trạm nhìn lướt qua đồng hồ treo tường: “Ừm, chắc Địch Thân Kình sắp tới rồi đấy.”



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 356 lượt.

Đọc truyện không chỉ giúp bạn phát triển khả năng ngôn ngữ mà còn rất nhiều những lợi ích khác mà bạn có thể chưa biết tới. Tuyển chọn hàng chục ngàn bộ truyện hay gồm nhiều thể loại từ trang xem truyện hay chẳng hạn như yeu gia cuoi that, nghiem tuc ho nhao toàn những truyện hay đảm bảo sẽ làm hài lòng những người mê truyện khó tính nhất.

loading...
DMCA.com Protection Status