Truyền kỳ chiến thần

Chương 32: Dụng ý của nhà họ Tô



Nhà họ Lục là tập đoàn nổi tiếng nằm trong top 3 thành phố, cậu chủ của họ đương nhiên cũng rất oai phong, đi ra ngoài đều có vệ sĩ đi cùng. Những vệ sĩ này đều mang tuyệt kỹ, mặc dù không phải là cao thủ võ thuật, nhưng cũng không phải là người thường có thể sánh bằng.

"Kẻ nào dám khinh thường nhà họ Lục!” Lục Phóng kêu to.

"Anh họ, cuối cùng anh cũng đến rồi!" Gã tóc vàng lảo đảo chạy đến trước mặt Lục Phóng, khóc lóc nói. Lục Phóng nhíu mày, trong lòng càng phiền chán, thẳng em họ này thật khiến nhà họ Lục mất mặt.

Lục Phóng nhìn lướt qua mọi người, lạnh lùng hỏi: “Ai đã đánh cậu ta?"

Mọi người ngậm miệng không dám hó hé, Lâm Tuyết Trinh thậm chí còn nấp trong đám đông, sợ bị tóm cổ. Đúng lúc này, Tần Trạm thản nhiên nói: “Cậu Phóng, lại gặp mặt rồi."

Nghe vậy, Lục Phóng giật mình, đưa mắt nhìn Tần Trạm, sắc mặt anh ta thoáng thay đổi, vội đi tới nói: “Anh Trạm, sao anh lại ở đây?”

Tần Trạm cười nói: "Chỗ này là địa bàn của tôi.”

Lục Phóng là người thông minh, mau chóng suy nghĩ rõ ràng, chắc hẳn là Kiếm Hổ tặng nơi này cho Tần Trạm. Vì thế Lục Phóng cười nói: "Chúc mừng anh Trạm. Để anh chê cười rồi, không biết anh có thấy kẻ nào đã đánh em họ tôi không?"

"Anh không cần tìm, chính là tôi đâu." Tần Trạm tỉnh rụi nói: “Em họ của anh oai phong thật đấy, dám bắt nạt của bạn tôi."

Nghe vậy, Lục Phóng thầm kêu không ổn. Mặc dù thẳng em họ này thích gây chuyện thị phi, nhưng trong lòng hắn vẫn biết rõ ai nên chọc ai không nên chọc. Tuy nhiên Tần Trạm mới xuất hiện chưa được mấy ngày, sao em họ biết Tần Trạm là ai mà không dám trêu vào?

"Mày cút lại đây cho anh!” Lục Phóng lạnh mặt: “Xin lỗi anh Trạm đi!”

Em họ của Lục Phóng không phục: “Gì mà anh Trạm? Thằng đó chỉ là con nhím thôi!”

Sắc mặt Lục Phóng lập tức trở nên cực kỳ khó coi, giơ tay tát một phát, tức giật quát lớn: "Còn dám nói hươu nói vượn, anh xé miệng mày bây giờ!”

"Không làm phiền cậu Phóng." Tần Trạm lạnh lùng nói, sau đó thoáng chốc đã bước đến trước mặt gã tóc vàng, ngay sau đó tiếng kêu la của gã tóc vàng vang vọng khắp quán bar. Nhìn lại thì chỉ thấy miệng hắn ta máu me be bét, vô cùng thế thảm. Tốc độ quá nhanh, Lục Phóng muốn can ngăn cũng không kịp.

"Tôi dạy cho em họ anh một bài học, chắc cậu Phóng sẽ không bận tâm đâu nhỉ?" Tần Trạm lau vết máu trên tay, cười như không cười.

Khóe miệng Lục Phóng co giật, kiên trì nói: “Không sao, đây là do cậu ta tự làm tự chịu...”

“Ừm.” Tần Trạm gật đầu: “Cậu Phóng, kêu thằng em họ cậu cút đi.”

Trong lòng Lục Phóng rất khó chịu, quay sang mắng: “Còn không mau cút đi!”

Vệ sĩ của anh ta vội kéo gã tóc vàng ra ngoài.

Mọi người trợn mắt há hốc mồm. Tần Trạm này rốt cuộc là ai mà lại không thèm bận tâm tới mặt mũi của cậu Phóng?

Chẳng lẽ là con cháu của quan lớn nào trong tỉnh?

"Cậu Phóng, nếu đã đến đây rồi thì cùng nhau uống một ly đi.” Tần Trạm vẫy tay. Lục Phóng gật đầu, cùng Tần Trạm ngồi vào ghế dài.

Lâm Tuyết Trinh trợn mắt há hốc mồm, anh rể trước của mình có bản lĩnh như thế từ khi nào vậy? Còn dám trêu vào người nhà họ Lục? Tròng mắt cô ta xoay tròn, sau đó hớn hở đi theo.

"Cô đi theo làm gì?” Tần Trạm nhíu mày nói: “Mau về trường học đi.”

"Ôi dào, bây giờ trường em đã đóng cửa mất rồi." Lâm Tuyết Trinh làm nũng.



"Vậy thì về nhà.” Tần Trạm lạnh lùng nói.

"Em không muốn về..” Da mặt Lâm Tuyết Trinh rất dày, dứt khoát ngồi xuống bên cạnh Tần Trạm. Tần Trạm lười so đo với cô ta, không thèm nói nữa.

Sau khi uống mấy ly rượu, Tần Trạm bỗng vươn tay về phía cổ Lục Phóng, giật viên ngọc bội xuống. Hành động này nhất thời khiến Lục Phóng bất mãn, cau mày nói: “Anh Trạm, nếu anh thích viên ngọc bội này thì chỉ cần nói một tiếng, sao lại làm như vậy?”

Tần Trạm mỉm cười, không trả lời, đặt ngón tay lên ngọc bội bỏ thêm khẩu quyết hộ thân.

"Cậu Phóng, để bày tỏ lời xin lỗi, tôi tặng anh một món quà.” Tần Trạm trả lại ngọc bội: “Mấy ngày nay anh sắp gặp tai họa đổ máu, viên ngọc bội này sẽ cứu anh."

Nghe vậy, Lục Phóng không khỏi hừ nhẹ trong lòng. Giả thần giả quỷ, thật nực cười! Mặc dù nghĩ vậy, nhưng anh ta vẫn nói: “Vâng, thế thì cảm ơn anh Trạm” Sau đó tiện tay đút viên ngọc bội vào túi.

Sau khi uống xong đã là hơn mười giờ đêm. Tần Trạm không ở lại mà cùng mặt thẹo bắt taxi chuẩn bị về nhà.

"Em không có nơi đi, có thể đến nhà anh một đêm được không?" Lâm Tuyết Trinh chớp mắt hỏi.

Tần Trạm phiền chán nói: “Sao vậy? Người nhà họ Lâm các người đều vô liêm sỉ thế à?" Sau đó quay sang nói với tài xế taxi: "Lái xe đi."

Chiếc xe nghênh ngang rời đi, Lâm Tuyết Trinh giậm chân nói: “Có gì mà đắc ý chứ!”

Đến trưa hôm sau, Tân Trạm ngủ dậy thì nhận được điện thoại của cụ Tô. Tần Trạm hơi kinh ngạc, mặc dù anh có liên hệ với nhà họ Tô, nhưng trước giờ vẫn chỉ liên lạc với Tô Uyên. Đây là lần đầu cụ Tô chủ động gọi điện tìm anh.

Vừa bắt máy, anh đã nghe cụ Tô cười ha ha nói: "Tần Trạm, trưa nay cậu rảnh không? Tới nhà ăn bữa cơm đi.”

Tần Trạm suy nghĩ, vừa lúc nhờ nhà họ Tô hỏi thăm chuyện của mẹ mình nên đồng ý. Anh dẫn mặt thẹo cùng đến biệt thự nhà họ Tô, thấy mấy người đang ngồi chung quanh chiếc bàn trong sân vườn. Trừ cụ Tô và Tô Uyên thì còn có một người trẻ tuổi mà Tần Trạm không quen.

“Cụ Tô.” Tần Trạm đi tới, lên tiếng chào.

Người trẻ tuổi kia vội ngẩng đầu nhìn Tần Trạm, cười nói: “Ông ơi, đây chính là Tần Trạm đã chữa bệnh cho ông ạ?"

"Ha ha, đúng thế.” Cụ Tô gật đầu, ra hiệu cho Tần Trạm ngồi xuống, sau đó giới thiệu: “Đây là Địch Sáng, cố ý đến thăm tôi từ tỉnh thành.”

Tần Trạm có thể nhận thấy địch ý từ trên người Địch Sáng này, cho nên Tần Trạm chỉ gật đầu chào rồi ngồi xuống.

"Ông ơi, đây là hoa sen tuyết mà ba cháu nhờ người mua từ vùng Tây Bắc, cố ý tặng cho ông, nói là có thể kéo dài tuổi thọ.” Địch Sáng lấy một chiếc hộp tinh xảo đưa cho cụ Tô.

Cụ Tô vui vẻ nói: “Ha ha, cậu Sáng thật có tâm, đây chính là thứ tốt đấy, hỏi thăm ba cháu giúp ông nhé.”

Địch Sáng xua tay: "Không có gì đâu, nếu ông thích thì cháu sẽ kêu ba cháu kiếm nhiều một chút.” Nói xong, anh ta cố ý nhìn Tần Trạm.

Tần Trạm lấy một cái bình nhỏ từ trong túi, nói: “Cụ Tô, tôi cũng có quà cho ông đấy.” Trong chiếc bình này là một viên thuốc xanh biếc, chính là tiểu Linh Tu đan mới luyện chế không lâu.

"Đây là gì vậy? Đậu xanh hả?” Địch Sáng làm như nói đùa: “Hay là kẹo? Mua mấy ngàn thế?"

Tần Trạm liếc nhìn anh ta, nói: “Mặc dù thứ này không đáng giá, nhưng mạnh hơn củ cải mà anh tặng nhiều.



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 358 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status