Truyền kỳ chiến thần

Chương 28: Lần sau tìm tôi cần trả tiền



Trong hộp có ba thứ, một viên ngọc bội, một tảng đá màu đen và một lá thư.

Tần Trạm phủi bụi dính trên lá thư rồi vội vàng mở nó ra. Trong thư là chữ viết của cha anh.

Tần Trạm đọc lá thư này thật kỹ, sợ sẽ bỏ sót một chữ nào đó. Đại khái thì lá thư này nói rõ cho Tần Trạm biết xuất thân, cùng với tương lai của mình, nhưng lại không để lại lời nào về thân phận của cha.

Cuối lá thư là một dòng chữ rất dễ khiến người ta chú ý: Mẹ con là người thường, cô ấy ở thủ đô, tên là Châu Cẩm. Trước khi con có thực lực đủ mạnh thì đừng bước chân vào thủ đô, cũng đừng đi tìm mẹ con.

"Châu Cẩm..." Tần Trạm khẽ nỉ non, nói vậy ít ra mẹ mình còn sống.

"Thực lực đủ mạnh.” Tần Trạm thầm nghĩ, xem ra thế giới này cũng không đơn giản như mình nghĩ.

Đọc xong lá thư này, Tần Trạm đã nhận được một cuộc điện thoại, người gọi chính là Tô Uyên. Cô nói: “Trần Khải đã xảy ra chuyện.”

"Trần Khải là ai?” Tần Trạm khó hiểu.

“Chính là người mặc áo kaki trên bữa tiệc ấy, nghe bảo vợ ông ấy trúng tà." Tô Uyên nói: “Anh mau tới đây xem đi.”

"Nhanh đến thế sao?” Tần Trạm nhíu mày. Dự tính của anh là trong vòng 3 ngày, nhà ông mặc áo kaki đó chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, nhưng không ngờ lại nhanh đến thế.

Anh hỏi Tô Uyên địa chỉ rồi dẫn mặt thẹo đến nhà Trần Khải, Trần Khải là người của chính phủ nên nhà ông ta không xa hoa mà chỉ là khu dân cư bình thường. Cửa nhà bị mở toang hoác, Trần Khải và một người trẻ tuổi đang sứt đầu mẻ trán đứng ngoài cửa.

“Ông Khải.” Tần Trạm bước đến chào hỏi.

Song biểu hiện của Trần Khải lại khác với suy nghĩ của anh. Ông ta nhíu mày hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Tần Trạm xấu hổ nói: “Không phải ông kêu tôi đến đây sao?”

"Tôi ư? “Trần Khải chỉ vào mũi mình: "Tôi kêu cậu khi nào?”

Trong lòng Tần Trạm hơi khó chịu. Anh cau mày nói: “Ông Khải, nếu ông còn không vứt vòng tay đi thì mấy ngày nữa sẽ không còn kịp nữa đâu."

Nghe vậy, Trần Khải tức giận đến bật cười. Ông ta nhìn người trẻ tuổi bên cạnh, nói: “Con trai, mau nói với cậu bạn này xem con lấy vòng tay này ở đâu đi.”

Ánh mắt người trẻ tuổi hơi bối rối, cứng đầu nói: “Đây là vòng tay tôi mua từ đại sư trong chùa Nam Huệ.”

“Cậu nghe thấy gì chưa? Chùa Nam Huệ cách đây mấy trăm cây số, chẳng lẽ lại có kẻ muốn hãm hại tôi từ ngàn dặm xa xôi?” Trần Khải cười nhạo.

Tần Trạm lạnh lùng nhìn người trẻ tuổi: “Tốt nhất cậu hãy nói thật đi, nếu không cậu không gánh vác nổi hậu quả đâu."

Người trẻ tuổi này vẫn cứng đầu nói: “Tôi mua từ chùa Nam Huệ chứ ở đâu! Cậu đừng có nói bậy bạ!”

Tần Trạm còn định nói gì đó, Trần Khải lại xua tay: "Được rồi cậu Trạm, cậu đừng thêm phiền nữa, tôi đã mời thầy tướng giỏi nhất Đạm Thành rồi, ông ấy sẽ tới đây nhanh thôi.”

Nói tới đây, Trần Khải thoáng dừng lại, nói tiếp: “Cậu có muốn ở lại ăn tối không?” Rõ ràng là hạ lệnh đuổi khách.

Nếu đã vậy thì Tần Trạm không tiện nói thêm gì nữa. Anh gật đầu: "Tạm biệt ông Khải. Nhưng hy vọng ông đừng hối hận. Nếu ông mời tôi thì sẽ phải trả tiền đấy.”

Tần Trạm bỏ lại câu này rồi xoay người rời đi. Trần Khải nhíu mày nhìn bóng lưng Tần Trạm: “Người trẻ tuổi thời nay thật là cậy tài khinh thường, không biết khiêm tốn.”

Sau khi Tần Trạm rời đi chưa được bao lâu, Bạch Thịnh đã đến nhà họ Trần.

“Thầy Thịnh, cuối cùng thầy cũng đã đến.” Trần Khải vội nghênh đón: “Không hiểu sao bà nhà tôi lại bắt đầu nói nhảm nhí, hồi chiều tôi dẫn bà ấy đến bệnh viện một chuyến mà không khám được gì cả.”

Bạch Thịnh khẽ gật đầu, nhìn lướt qua căn nhà rồi cười nói: “Ông đừng lo lắng, chẳng qua là bị trúng tà bình thường thôi. Chờ tôi làm lễ cúng bái là được.”



Nghe vậy, Trần Khải thử hỏi: “Thầy Thịnh, có phải nhà tôi có thứ gì đó không đúng không? Lúc nãy có người trẻ tuổi bảo vòng tay của tôi có vấn đề.”

Bạch Thịnh liếc nhìn nó, bật cười: "Phong thủy trong nhà ông Khải rất tốt, là nơi tụ tập số mệnh, đừng lo lắng quá.”

Sau đó Bạch Thịnh còn khuyên: “Ông Khải, nghề chúng tôi rất hiếm có người thực sự tài giỏi, 99% người trên thị trường đều là lừa đảo, ông cứ coi lời nói của họ là chế cười đi.”

Nghe đến đây, chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng Trần Khải đều tan thành mây khói.

"Làm mình sợ hết hồn, còn tưởng Tần Trạm thật sự biết gì đó chứ.” Trần Khải khinh thường nghĩ.

Bạch Thịnh làm phép xong, quả nhiên vợ Trần Khải không còn nói lung tung nữa mà nằm trên giường thiếp đi.

"Được rồi." Bạch Thịnh cười khẽ: “Để phu nhân nghỉ ngơi một lát đi.”

"Cảm ơn thầy Thịnh” Trần Khải cảm kích nói.

Bạch Thịnh cười: “Ông Khải đừng khách khí, nếu có gì cần dùng đến tôi thì cứ việc mở lời."

Khác với Tần Trạm, người như Bạch Thịnh thì Trần Khải phải thường xuyên giao tiếp.

"Thầy Thịnh ở lại ăn cơm đi, lát nữa tôi sẽ kêu người hầu làm nhiều một chút.” Trần Khải nhiệt tình mời mọc. Bạch Thịnh cũng không khách khí, gật đầu cười nói: “Vậy thì tôi không khách sáo nữa.”

Trần Khải phất tay, kêu con trai: “Đi lấy chai rượu quý của ba ra đây!”

Con trai ông ta gật đầu lia lịa. Thấy chuyện đã giải quyết, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Trần Khải kêu người hầu làm rất nhiều thức ăn, hai người cụng ly trò chuyện, bầu không khí rất tốt đẹp. Song đúng lúc này, bỗng có tiếng vang truyền đến từ trong phòng, sau đó là tiếng phụ nữ hét toáng lên. Trần Khải vội chạy vào phòng, chỉ thấy vợ mình tóc tai bù xù, giương nanh múa vuốt như muốn ăn thịt người vậy, còn khỏe đến đáng sợ.

"Thầy Thịnh, thế. Thế này là thế nào?" Trần Khải sốt ruột hỏi.

Bạch Thịnh cũng rất kích động, khẽ nói: “Tiêu rồi, e rằng phu nhân đã bị thứ gì đó nhập vào người.”

"Thế thầy còn đứng đấy làm gì? Mau đi cứu bà ấy đi!” Trần Khải tức giận nói.

Bạch Thịnh không dám chậm trễ, lấy gạo trắng, giấy vàng, nhang vàng từ trong túi muốn làm phép, nhưng vừa dọn xong thì đã bị một cơn gió âm thổi tan hết.

"Xong rồi!" Bạch Thịnh biến sắc: “Ông khải, với đạo hạnh của tôi thì e rằng... Không thể giúp ông được đâu.”

Trần Khải không kìm được cơn giận: "Ông không phải là thầy tướng giỏi nhất Đạm Thành sao?"

Bạch Thịnh cười khổ: “Nhưng tôi không phải là vạn năng.”

"Phải làm sao bây giờ? Nếu vợ tôi có việc gì thì tôi sẽ không tha cho ông đâu.” Trần Khải tức giận nói.

Sắc mặt Bạch Thịnh vô cùng khó coi. Đúng lúc này, ông bỗng nhớ đến một người.

"Ông Khải, có lẽ một người sẽ giúp được ông!” Bạch Thịnh vội nói: “Đạo hạnh của cậu ấy hơn xa tôi!"

“Ai?” Trần Khải vội hỏi.

"Một người trẻ tuổi, tên cậu ấy là Tần Trạm” Bạch Thịnh đáp.



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 356 lượt.

Thành phố ngàn hoa, xứ sở tình yêu, thành phố mộng mơ,… là những cái tên mà người ta đã dùng để miêu tả về Đà Lạt. Thiên nhiên, con người Đà Lạt đã đi sâu vào áng văn, nghệ thuật và cả tiềm thức của mỗi người. Nhưng dù có miêu tả thế nào bạn sẽ không thể hình dung hết nếu chưa một lần đặt chân đến đây. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như trai cay da lat, gia ve cac diem tham quan tai da lat Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay hoặc vé xe đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!

loading...
DMCA.com Protection Status