Truyền kỳ chiến thần

Chương 11: Con rể cưng



Trên đỉnh núi Long An, một thanh niên đang ngồi khoanh chân. Cho dù đang là mùa hè, nhưng ở trên núi cao vẫn có gió lạnh thấu xương.

“Phù... Thanh niên ngồi ở đó không biết bao lâu, cuối cùng vẫn mở mắt ra, phun một ngụm khí trọc.

“Linh khí trên núi Long An vẫn ít quá” Tân Trạm nhíu mày nói. Tu hành mấy tiếng mà vẫn chưa đụng tới luyện khí kỳ tầng hai. May truyền thừa của cha có rất nhiều trận pháp, trong đó bao gồm cả tụ linh trận, có thể tụ tập linh khí trong phạm vi trăm dặm.

Tần Trạm đứng trên đỉnh núi, ngước mắt nhìn phương xa. Không hiểu sao chỉ cần nhắm mắt lại, trước mắt anh lại hiện lên gương mặt của Tô Uyên.

“Chẳng lẽ mình đã yêu cô ấy?” Tần Trạm thoáng cả kinh, sau đó cười khổ. Mình chỉ là kẻ đã ly hôn, sao có tư cách xứng đối với cô gái xuất sắc như thế.

Tần Trạm nắm chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh dồi dào trong người.

“Sớm muộn gì cũng sẽ có ngày, mình đứng trên đỉnh kim tự tháp.” Ánh mắt Tần Trạm kiên định.

Hôm sau, Tần Trạm ngủ dậy thì thấy tin nhắn của Tô Uyên: “Tần Trạm, hôm nay ông nội tôi phẫu thuật, nếu anh rảnh thì cũng tới một chuyến đi. Có anh ở đây, tôi cũng sẽ yên tâm hơn.” Kèm theo đó là một địa chỉ. Tần Trạm không hề nghĩ ngợi, vội đứng dậy chạy đến bệnh viện.

Cụ Tô làm phẫu thuật, đương nhiên sẽ được an bài trong phòng bệnh đặc biệt. Tần Trạm đang đi đến phòng bệnh thì bỗng thấy người nhà họ Lâm ở phòng cấp cứu.

“Anh tới đây làm gì?” Thấy Tần Trạm, Lâm Khinh Thiền lập tức bước tới.

“Anh bị điên hả? Bây giờ anh đã không còn là người nhà họ Lâm chúng tôi!” Lâm Khinh Thiền phiền chán nói.

“Đúng thế, ông nội nằm viện thì liên quan gì tới anh!” Lâm Tuyết Trinh cũng mảng.

"Ông nội nằm viện?” Sắc mặt Tần Trạm lập tức trở nên khó coi, vội vàng hỏi: “Thế là thế nào? Ông nội sao rồi?”

“Tôi đã bảo là không liên quan tới anh!” Lâm Khinh Thiền mắng.

“Tần Trạm, chuyện mày sàm sỡ con gái | tạo tạo còn chưa tính sổ với mày đâu, mau cút đi cho tao!” Cha của Lâm Khinh Thiền, Lâm Vinh hùng hổ nói.

Đúng lúc này, cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ chủ trị đi ra.

“Bác sĩ, tình huống thế nào?” Người nhà họ Lâm vội tiến lên hỏi.

Bác sĩ thở dài: “Bệnh nhân bị xơ cứng động mạch, nhồi máu cơ tim, với trình độ của bệnh viện chúng tôi thì e rằng không thể làm phẫu thuật được.”

Nghe vậy, sắc mặt mọi người lập tức trắng bệch, thậm chí có người lập tức bật khóc.

“Bác sĩ, chẳng lẽ không còn cách nào khác?” Lâm Vinh sốt ruột hỏi: “Chỉ cần có thể chữa khỏi bệnh cho ba tôi thì bao nhiêu tiền tôi cũng chịu!”

Bác sĩ thở dài nói: “Tôi nói rồi, với tiêu chuẩn của chúng tôi thì không thể làm phẫu thuật này, trừ phi đến tỉnh thành hoặc thủ đô.”

“Bây giờ chuyển viên còn kịp không?” Lâm Vinh vội hỏi.

Bác sĩ tiếc nuối nói: “E rằng đã muộn rồi.”

“Ông nói thế chẳng phải là vô nghĩa sao?” Lâm Khinh Thiền chửi ầm lên.

Bác sĩ lạnh lùng liếc nhìn cô ta: “Ai bảo các cô kéo dài làm chi. Các cô là người nhà mà còn không phát hiện ông cụ đã sinh bệnh lâu ngày, còn có mặt mũi trách chúng tôi à?”

Lâm Khinh Thiền há miệng, nhất thời không còn lời nào để nói. Lâm Tuyết Trinh ngồi xổm xuống bật khóc, mặc dù cô ta trời sinh điêu ngoa, nhưng lại có tình cảm sâu sắc với cụ Lâm.

Sắc mặt Tần Trạm trở nên khó coi. Anh đang định thử dùng thuật Hoàn Hồn thì bác sĩ bỗng lên tiếng: “Vẫn còn một cách.”



Lâm Vinh vội tiến lên, sốt ruột hỏi: “Cách gì? Chỉ cần có thể cứu ba tôi, bao nhiêu tiền tôi cũng đồng ý!”

“Nghe nói một vị danh y từ thủ đô đến đây, đang chữa bệnh cho một nhân vật lớn.

Nếu các ông có quan hệ thì có thể nhờ ông ấy giúp đỡ” Bác sĩ nói.

“Nhưng... Chúng tôi không có người quen nào ở bệnh viện..” Lâm Vinh xấu hổ nói.

“Ba con là bạn với giám đốc bệnh viện, con có thể thử xem.” Đúng lúc này, Dương Nghị bỗng lên tiếng.

“Tốt quá, tốt quá!” Lâm Vinh nhất thời kích động vô cùng, phấn khởi nói: “Con rể cưng, vậy thì làm phiền con!”

Dương Nghị khẽ gật đầu, cười nói: “Mọi người đừng sốt ruột, con sẽ tới văn phòng giám đốc một chuyến.” Nói xong, anh ta quay đầu đi ngay.

“May mà có con rể cưng” Lâm Vinh lạnh lùng nhìn Tần Trạm: “Không giống thằng phế vật nào đó.”.

“Đúng thế, may mà chị gái đã ly hôn với anh ta.” Lâm Tuyết Trinh cũng thóa mạ.

Tần Trạm không có tâm trạng so đo với họ, lúc này trong đầu anh chỉ toàn nghĩ đến cụ Lâm. Đúng lúc này, Tô Uyên bỗng gọi điện thoại tới, nói: “Tần Trạm, sao anh còn chưa đến? Ông nội tôi sắp phẫu thuật xong rồi.”

Tần Trạm vội giải thích: “Tôi đang ở trước cửa phòng cấp cứu, ông nội tôi bị bệnh... Đúng rồi, bác sĩ Tấn có rảnh không? Nếu rảnh thì có thể nhờ ông ấy phẫu thuật giúp ông nội tôi được không?”

“Có anh mà còn cần bác sĩ Tấn à?” Tô Uyên trợn trắng mắt.

Tần Trạm cười khổ: “Họ sẽ không chịu tin tôi.”

Tô Uyên ngẫm nghĩ: “Vậy thì tôi sẽ kêu bác sĩ Tấn đến phòng cấp cứu ngay bây giờ.”.

“Cảm ơn, cảm ơn.” Tần Trạm liên tục nói lời cảm ơn, bất giác anh đã nợ Tô Uyên rất nhiều ân tình.

Không lâu sau, bác sĩ Tấn đã vội vã chạy xuống.

“Bác sĩ Tấn, ngài đã đến rồi!” Thấy ông ấy, bác sĩ trong bệnh viện vội đi tới chào hỏi. Bác sĩ Tấn xua tay: “Được rồi, đừng khách sáo nữa, chữa bệnh cho bệnh nhân trước đã” Nói xong, ông lập tức dẫn trợ lý vào phòng cấp cứu.

“Ông Vinh, ông có một đứa con rể tốt thật.” Bác sĩ không nhịn được cảm thán: “Bác sĩ Tấn chính là bác sĩ giỏi nhất bệnh viện thủ đô, có ông ấy ra tay rồi, ông cứ yên tâm đi.”

Nghe vậy, Lâm Vinh thở phào nhẹ nhõm, sau đó nói: “Đó là đương nhiên, con rể của tôi có đốt đèn lồng cũng khó tìm thấy.”

Lâm Vinh càng nghĩ càng cảm thấy may mắn, may mà Tần Trạm đã ly hôn với con gái mình, không thì mình đi đầu tìm được rể hiền như thế này.

Lúc này, cách đó không xa, Dương Nghị đang xấu hổ đi tới. Anh ta đã đi tìm giám đốc bệnh viện, nhưng giám đốc bệnh viện hoàn toàn không để ý tới anh ta.

“Ba, Khinh Thiền, xin lỗi, giám đốc...”

"Ôi chao Dương Nghị, lần này may mà có anh, nếu không thì em thật sự không biết nên làm sao đây." Dương Nghị còn chưa hết lời thì Lâm Khinh Thiền đã phấn khởi nói.

Dương Nghi cau mày, không hiểu cô ta đang nói gì.

“Đúng thế, người bình thường không mời được bác sĩ Tấn đầu. Mặt mũi của anh Nghĩa thật khiến tôi bội phục.” Bác sĩ cũng không nhịn được cảm thán.

Dương Nghị càng khó hiểu, rõ ràng anh ta còn chưa thấy mặt bác sĩ Tấn cơ mà?



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 356 lượt.

Thành phố ngàn hoa, xứ sở tình yêu, thành phố mộng mơ,… là những cái tên mà người ta đã dùng để miêu tả về Đà Lạt. Thiên nhiên, con người Đà Lạt đã đi sâu vào áng văn, nghệ thuật và cả tiềm thức của mỗi người. Nhưng dù có miêu tả thế nào bạn sẽ không thể hình dung hết nếu chưa một lần đặt chân đến đây. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như Nhà thờ Cam Ly, canh dong hoa lavender dep nhat da lat Ẩn chứa vẻ đẹp thơ mộng và trữ tình, thành phố ngàn hoa Đà Lạt hút hồn khách du lịch cả trong và ngoài nước ngay từ ánh nhìn đầu tiên.

loading...
DMCA.com Protection Status