Triền miên sau ly hôn

CHƯƠNG 7: ANH TA LÀM KHÓ DỄ EM SAO?



CHƯƠNG 7: ANH TA LÀM KHÓ DỄ EM SAO?

Cô nghĩ về cuộc hôn nhân với Triệu Mịch Thanh, dù kết hôn đã ba năm, nhưng mối quan hệ của hai người cũng không có gì cải thiện, giống như người xa lạ bị một trang giấy và một hợp đồng buộc ở chung một mái nhà mà thôi.

Sao cô có thể ở cùng với Triệu Mịch Thanh, người đàn ông lạnh lùng, lý trí mọi chuyện tận ba năm nhỉ?

Đúng lúc này, bụng dưới Lương Hạnh bỗng nhiên quặt thắt từng đợt, sắc mặt cô trắng bệch, hai chân mềm nhũn suýt chút nữa thì ngã khuỵu xuống. Hướng Hoành Thừa vội vàng đỡ lấy, thấy sắc mặt cô trắng bệch thì lo lắng hỏi: "Em cảm thấy không khỏe sao, hay là anh đưa em đi bệnh viện?"

"Em không sao." Lương Hạnh xua xua tay, tránh tay anh đứng lên, mặt mũi nhăn nhó: “Thật ra em rất hâm mộ anh, sống với nhau không hạnh phúc, nói ly hôn lập tức ly hôn."

"Em và Triệu Mịch Thanh..." Dù mấy năm không về nhưng Hướng Hoành Thừa vẫn thường liên hệ với ba Lương, anh biết Lương Hạnh đã kết hôn với Triệu Mịch Thanh, nghe nói gia cảnh đối phương cũng không có gì đặc biệt: "Anh ta làm khó dễ em sao?"

Lương Hạnh lắc đầu. Nếu Triệu Mịch Thanh gây chuyện với cô, cả ngày châm chọc cô một chút thì đã tốt nhưng lần nào anh cũng lãnh đạm, một tuần mới về một lần, 'nhà' với anh mà nói dường như không tồn tại.





Lương Hạnh định nói gì đó, nhưng khi ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy một đoàn người đi tới. Mấy người đàn ông đều mặc âu phục giày da lịch sự, hình như đều là những người xuất sắc trong giới thương nghiệp. Người đàn ông đi đầu tiên mặc một bộ âu phục màu xám đậm, mái tóc đen ngắn chải vuốt ngược về phía sau, khí chất nổi bật khiến người ta vừa nhìn đã không thể ngó lơ.

Lương Hạnh nhìn thấy bên cạnh anh có một cô gái mặc bộ váy cùng tông màu xám với anh, dáng vẻ yểu điệu, màu kén da nhưng cô ta mặc lên lại cực kỳ tôn làn da trắng nõn mịn màng, môi nở nụ cười nhẹ nhàng.

Lương Hạnh đứng sững ở đó, cô có cảm giác người phụ nữ bên cạnh Triệu Mịch Thanh chính là người phụ nữ đã nghe điện thoại của cô lần trước, chắc chắn là cô ấy. Triệu Mịch Thanh từ phía đối diện đi tới cũng nhìn thấy Lương Hạnh.

Thấy cô đứng cùng một người đàn ông, ấn đường anh khẽ nhăn lại, anh định nói gì đó thì người phụ nữ bên cạnh đã vặn mở cửa phòng ra, dịu dàng nói: "Tổng giám đốc Thiệu, mời vào trong."

Lương Hạnh nghĩ thầm, quả nhiên đúng là người phụ nữ lần trước đã nghe điện thoại của cô, nghe giọng ở ngoài còn hay hơn trong điện thoại.

Nhìn Triệu Mịch Thanh dẫn đám người lướt qua mình, không nói một câu, Lương Hạnh vặn xoắn vạt áo. Cô cũng muốn tiêu sái bước đi nhưng không ngờ bụng dưới co rút mạnh đau đớn, cả người ngã khuỵu xuống.

"Hạnh?"

Triệu Mịch Thanh vừa bước vào phòng, đã nghe thấy Hướng Hoành Thừa nóng vội kêu lên, nhìn ra bên ngoài xem xét mới phát hiện Lương Hạnh ngã xuống thảm trải nền, mặt mũi tái nhợt, anh đẩy người bên cạnh ra, sải bước đi đến.

"Buông ra." Gạt Hướng Hoành Thừa ra, Triệu Mịch Thanh ôm cô lên, sầm mặt đi ra khỏi khách sạn.

Hướng Hoành Thừa cũng có thể đoán được là ai, nên không đuổi theo, nhưng ánh mắt khẽ lóe lên.





Triệu Mịch Thanh ôm người vội vàng đến bệnh viện cấp cứu. Trong lúc chờ đợi, anh gọi điện cho Phó Tuyết Thảo, bảo cô ta hủy buổi đàm phán tối nay.

Anh ở bên ngoài đợi gần mười phút thì cửa phòng bệnh mở ra. Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, trực tiếp hỏi Triệu Mịch Thanh: "Anh là chồng cô ấy sao?"

Triệu Mịch Thanh gật đầu: "Đúng vậy."

"Hãy quan tâm bà xã anh cho tốt, đừng để cô ấy uống rượu hút thuốc nữa."

Bác sĩ trách cứ: "Cô ấy thể chất tính hàn, nếu lại làm việc, nghỉ ngơi không điều độ, không chăm sóc cơ thể cho tốt thì tương lai sinh được con hay không là cả một vấn đề đấy. Tôi kê cho cô ấy đơn thuốc, nhớ để cô ấy uống đúng giờ."

"Cảm ơn bác sĩ."

Bác sĩ rời đi rồi, trong đầu Triệu Mịch Thanh vẫn văng vẳng câu nói vừa nãy, anh day day ấn đường. Bởi vì bị người nhà ép buộc nên anh không thể không kết hôn với Lương Hạnh, nên tất nhiên anh rất chán ghét cuộc hôn nhân này. Vì vậy khi kết hôn anh đã yêu cầu ký hợp đồng, tách bạch chuyện hai bên, chỉ hi vọng khi ly hôn không có gì dây dưa.

Nhưng thấy bản thân Lương Hạnh sống không tốt như vậy, một thân bệnh tật, anh cũng cảm thấy trong lòng không thoải mái. Nói cho cùng, dù sao cô cũng chỉ là cô gái hơn hai mươi tuổi, nên thế nào thì anh cũng phải chăm sóc cô một chút.

Triệu Mịch Thanh đi xuống siêu thị tầng dưới bệnh viện mua một phần cháo nóng. Khi đi vào phòng bệnh, đúng lúc Lương Hạnh tỉnh lại, dường như đang cố gắng muốn ngồi dậy.

"Làm cái gì thế." Triệu Mịch Thanh đặt cháo lên bàn, thuận tay cầm cái gối kê vào phía sau lưng cho cô, để cô dựa vào cho thoải mái: "Sao bảo chỉ hút thuốc chơi chơi thôi mà thành nghiện rồi?"

Anh vẫn chưa đi sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 328 lượt.

Powered by vuonkyniem.com

loading...
DMCA.com Protection Status