1. Mía
    Offline

    Mía Lớp Lá

    Bài viết:
    7
    Đã được thích:
    12
    Giới tính:
    Nữ
    Thực lòng mà nói, có lẽ mình đã không còn ở độ tuổi của những người thuộc đối tượng mà cuốn sách này hướng tới nữa. “Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu” phù hợp nhất với những bạn từ 18 đến 22 tuổi, từ 23 đến 27 mà đọc quyển này có lẽ bắt đầu thấy phải sống gấp gáp và sau 27 thì cái đọng lại nhiều hơn có thể sẽ là cảm giác nuối tiếc.

    Với mình, cảm xúc đa phần hướng về sự “đồng cảm”, dù trải nghiệm của mình nghèo nàn hơn bạn ấy rất nhiều. Đọc những gì Rosie viết, mình ngầm đoán cô gái này có lẽ trạc tuổi mình, nếu chênh lệch thì chắc chắn không quá 1 tuổi – theo kết quả search thử sau khi đọc sách thì hình như mình đúng.

    “Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu” không viết về những điều quá mới mẻ, nó khá giống một tập hợp những lý thuyết, kinh nghiệm ta gặp được trong các cuốn self-help kết hợp với góc nhìn, cảm xúc của cá nhân tác giả. Điều giúp cuốn sách trở nên hot (Mình có ghé Nhã Nam khoảng 2 tuần sau ngày phát hành thì được biết đang hết và phải in bổ sung sách) có lẽ là ảnh hưởng của “Ta ba lô trên đất á” - đồng tác giả. Ngoài ra, điểm tạo ấn tượng với người đọc đến từ việc tác giả là người Việt Nam, viết một cuốn sách chia sẻ với người Việt Nam.

    cam-nhan-tuoi-tre-dang-gia-bao-nhieu-cover.jpg

    Mình thích Rosie Nguyễn. Dù những điều Rosie viết không còn mới với mình nữa, nhưng mình tìm thấy – theo cách dùng từ của cô ấy – một người trong bộ lạc của mình. Có điều, vì cuộc sống của mình không nhiều màu sắc như bạn ấy, nên câu hỏi liên tục vang lên trong đầu suốt mấy tiếng đọc sách là “còn kịp nữa không?”

    Mình không định trở thành một người lữ hành, nhưng mình – sau 30 năm lăn lộn trăn trở - khó khăn lắm mới dám quyết định sống theo cách mà mình muốn. Mấy hôm trước, mình từ chối một công việc có thể cho mình thu nhập 1000usd /tháng (mức lương rất cao cho việc dạy tiếng Nhật hiện giờ) và hôm nay mình cũng mới quyết định sẽ từ chối lần nữa khi được đề nghị thử sức với nó ở mức lương cao hơn. Mình viết điều này ra hoàn toàn không có ý khoe mẽ, vì người đề nghị mình làm công việc này là người Thầy đã dìu dắt, nâng đỡ và giờ vừa cần người có kinh nghiệm trong việc giảng dạy cho dự án của Thầy, vừa muốn tạo điều kiện cho mình mà thôi. Với người khác, hơn 1300usd không phải là một mức lương đáng chú ý, nhưng với một đứa đã vất vả ăn lương nhà nước mấy năm vừa rồi và đang nuôi con nhỏ như mình thì khoản tiền ấy thực sự hấp dẫn.

    Lý do từ chối công việc của mình nghe có vẻ thật gàn dở: dự án chỉ kéo dài một năm, với phần công việc cần hoàn thành, e rằng khi xong dự án mình vẫn là mình của hôm nay – không giỏi giang hơn, không tiến bộ với nhiều trải nghiệm khác ngoài nghề dạy học. Một năm của đời người có thể không là con số to tát, nhưng một năm ở tuổi của mình thì quý hơn vàng. Khi cân nhắc về việc mình lại tiếp tục sẽ không có thời gian cho Cơm Nắm trong thời kỳ vàng của con, sẽ chậm bắt đầu ước mơ trở thành một dịch giả thêm một năm nữa và nghĩ về số lượng những cuốn sách mình không thể đọc khi làm công việc này, mình quyết định từ chối.

    Còn nhớ thời mẫu giáo, mẹ đi làm tối khuya mới về và bố luôn đón mình muộn nhất trường – chính xác là khi các cô giáo đã về hết, trường đóng cửa và còn lại mình chơi thơ thẩn trên sân, vẽ nguệch ngoạc đủ hình hài các nàng công chúa bằng những viên gạch vỡ - đôi khi sung sướng hơn thì được cô giáo để lại cho vài viên phấn. Mình thích vẽ một cách bản năng, không do ai dạy hay định hướng. Cho đến hết lớp 7, việc đầu tiên mình làm mỗi khi về đến nhà là vẽ ít nhất 2 trang truyện tranh (một bộ truyện dở hơi không thể tả nhưng may mắn luôn có bạn Minh làm độc giả trung thành và không tiếc lời khen ngợi). Một ngày, chị họ mình đến chơi và hỏi “sau này Ngọc thích làm nghề gì?” – “Em thích làm họa sĩ vẽ truyện tranh” – Mình hồn nhiên trả lời. Chị phá lên cười, cái cười không hề ác ý – chị chỉ cười vì sự hồn nhiên của mình thôi, nhưng không hiểu vì sao mà đến giờ không có người thứ hai được nghe câu trả lời đó nữa. Rồi mình bỏ vẽ vì lên lớp 8 bố mẹ chuyển trường, mình chạy theo việc học để đối phó với việc đuổi kịp các bạn ở lớp chuyên, nơi lần đầu trong đời biết thế nào là bị cô lập vì học kém hơn và quyết tâm đi thi học sinh giỏi.. Văn chỉ để không bị coi thường.

    Cái duyên với sách đến từ lúc ấy. Trước đó tuy đọc nhiều nhưng mình chỉ biết tới truyện tranh và Nguyễn Nhật Ánh. Cuốn sách đầu tiên đọc là truyện Kiều, rồi sau đó là mấy quyển sách bình giảng văn học mua ở hiệu sách cũ – đọc hay đến mê người. Bạn đưa cho Hoàng tử bé mà khi đó không thích, nhưng cũng từ lúc ấy bắt đầu biết tiết kiệm tiền chỉ để mua sách cũ trên đường Láng, khám phá ra có một thế giới khổng lồ trong những trang giấy nâu chữ bắt đầu mờ và bị người đời lãng quên. Mình bắt đầu ấp ủ viết cho bản thân một cuốn sách về Thanh xuân của mình. Mình có viết và dang dở, vụn vặt, chẳng ra đâu. Mình nghĩ văn mình chưa hay nên phải rèn rũa thêm vì mình muốn viết cái gì đó khiến ai đọc cũng phải rung động… Và giờ mình tâm sự với chồng – “Trải nghiệm của em thật nghèo nàn so với người khác” – “Em không cần viết những điều giống người khác”. Ừ, tại sao lại không? Và giờ mình quyết định bỏ làm nhà nước để trở thành một freelancer – để được đọc sách, được viết, được đi. Ngày xưa mình đi nhiều, từ Nam chí Bắc chỉ còn đồng bằng Sông Cửu Long là chưa đặt chân tới, nên mình dửng dưng trước trào lưu phượt đang nở rộ muôn lối những năm vừa qua. Thế rồi mấy ngày trước mình chợt tỉnh: Những nơi mình từng đi đã không còn là nơi mình-của-ngày-ấy bước chân tới nữa. Mình sẽ quay lại những nơi đó và đi xa hơn – mình sẽ đưa Cơm Nắm theo, như Bố ngày xưa đã đưa mình đi cùng bố trên từng chặng đường Tổ quốc.

    Vậy những chia sẻ này của mình liên quan gì đến “Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu”?

    Có thể mình không còn thời gian để làm tất cả những điều mình muốn nữa, nhưng mình vẫn rất vui vì những điều Rosie viết thực sự động viên mình với những dự định trước mặt. Mình thích bạn ấy quá. Đó là một cô gái yêu đời đến khờ dại và luôn tràn đầy năng lượng sống. Rosie chia sẻ tất cả những điều mang lại hạnh phúc cho mình, không che đậy, không giấu diếm… chỉ vì mong người khác sẽ được hạnh phúc như mình. Thầy dạy Sahaja Yoga của mình có nói, khi tiếp xúc với những điều tốt đẹp, mình sẽ cảm nhận được một làn năng lượng rất dễ chịu chạy dọc sống lưng và trên đôi tay – hôm nay mình thực sự có cảm giác đó khi đọc những điều bạn ấy viết và khi ngồi viết những dòng này cũng vậy.

    Tuy giữa chừng có vài phần hơi kém hấp dẫn (với cá nhân mình) và mình đã có lúc nghĩ sẽ tặng cuốn sách này cho những bạn trẻ hơn sau khi đọc xong nó nhưng giờ thì mình quyết định sẽ giữ lại “Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu”, như giữ lại sự chia sẻ và động viên ngọt ngào từ một người ở cùng bộ lạc của mình.

    Các bạn trẻ, hãy đọc thử những gì Rosie viết nhé.

    Cuốn này mình sẽ không chấm điểm.

    Hà Nội, ngày 6/11/2016
    Mía

    Đánh giá và bình chọn cho sách tại đây: Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu?
     
    1. tohaitrieu
      Offline

      tohaitrieu Triều Tô Thành viên BQT

      Bài viết:
      343
      Đã được thích:
      110
      Giới tính:
      Nam
      Mình chưa đọc cuốn sách này nhưng có lẽ phải cho nó vào List thôi.

      Cách đây 5 năm, mình cũng đã từ bỏ giảng đường đại học, đi làm và phiêu bạt khắp nơi để tìm ra con đường mà mình thực sự mong muốn đi. Bây giờ mình thực sự vui vì tìm thấy một con đường mà đi trên đó lúc nào cũng cảm giác vui vẻ.

      Mình nhận ra rằng, để tìm được con đường mà bản thân mong muốn tốt nhất là nên lao động, thử nhiều việc, nhiều ngành nghề, nhiều lĩnh vực. Không thể ngồi đó nghĩ mãi được.

      Cám ơn bài cảm nhận rất nhiều. Yêu @Mía
    2. Mía
      Offline

      Mía Lớp Lá

      Bài viết:
      7
      Đã được thích:
      12
      Giới tính:
      Nữ
      Tô thế là may mắn đấy. Không phải ai cũng tìm được con đường mà mình thích đâu :)
      tohaitrieu thích bài này.
    3. tohaitrieu
      Offline

      tohaitrieu Triều Tô Thành viên BQT

      Bài viết:
      343
      Đã được thích:
      110
      Giới tính:
      Nam
      Mình cũng đã phải trả một cái giá khá đắt để có được điều đó mà.
    4. Mía
      Offline

      Mía Lớp Lá

      Bài viết:
      7
      Đã được thích:
      12
      Giới tính:
      Nữ
      Me too. Nhưng có những người trả bằng mọi giá họ có mà vẫn chưa được gì cả. Bọn mình vẫn may mắn =D cứ nghĩ thế và smile thôi =D
      tohaitrieu thích bài này.
    5. tohaitrieu
      Offline

      tohaitrieu Triều Tô Thành viên BQT

      Bài viết:
      343
      Đã được thích:
      110
      Giới tính:
      Nam
      Hii Cùng smile nào. Quả thực là mình vẫn cảm thấy mình may mắn dù cái giá đắt cỡ nào. 7 năm tuổi trẻ đi được nhiều nơi mình muốn, làm đc nhiều vc mình thích rất hạnh phúc.
      Mía thích bài này.
    6. Mía
      Offline

      Mía Lớp Lá

      Bài viết:
      7
      Đã được thích:
      12
      Giới tính:
      Nữ
      Chính ra những đứa như tớ và Tô cũng nên viết cái gì đó. Rosie và nhiều tác giả khác kể những câu chuyện xuất sắc, nhưng tớ nhận ra những người bình thường cần nghe những câu chuyện bình thường nữa :)
      tohaitrieu thích bài này.
    7. tohaitrieu
      Offline

      tohaitrieu Triều Tô Thành viên BQT

      Bài viết:
      343
      Đã được thích:
      110
      Giới tính:
      Nam
      Mình cũng giống như Hộ (Đời Thừa) ấy muốn viết một tác phẩm để đời nhưng cái việc viết lách với mình nó chưa chín nên mới chỉ viết ra những gì bản thân suy nghĩ được thôi.

      Chia sẻ nho nhỏ, mình đã từng làm bảo vệ, phát tờ rơi, phục vụ quán ăn, quản lý nhà hàng tiệc cưới, bán hàng, Kiểm định... đủ mọi thứ. Mỗi công việc trải qua là một bài học cuộc sống, một trải nghiệm đáng giá giúp mình vững tin hơn và có lựa chọn tốt hơn.
    8. Mía
      Offline

      Mía Lớp Lá

      Bài viết:
      7
      Đã được thích:
      12
      Giới tính:
      Nữ
      Viết đi. Hoặc kể lại và mình làm the teller cho :)
      tohaitrieu thích bài này.
    9. tohaitrieu
      Offline

      tohaitrieu Triều Tô Thành viên BQT

      Bài viết:
      343
      Đã được thích:
      110
      Giới tính:
      Nam
    10. moon1212
      Offline

      moon1212 Lớp chồi

      Bài viết:
      2
      Đã được thích:
      5
      Giới tính:
      Nữ
      Xin chào chủ topic.
      Mình có sự đồng cảm sâu sắc với bạn.;):):)
      Mía and tohaitrieu like this.
    11. Mía
      Offline

      Mía Lớp Lá

      Bài viết:
      7
      Đã được thích:
      12
      Giới tính:
      Nữ
      tohaitrieu thích bài này.
    12. Trâm PT
      Offline

      Trâm PT Lớp chồi

      Bài viết:
      1
      Đã được thích:
      0
      Giới tính:
      Nữ
      Mình cũng vừa đọc xong cuốn này. Cái title rất thu hút mình: "Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu?" và bao nhiêu tuổi là vẫn còn trẻ? Mình hơn 28 tuổi, và khi đọc cuốn sách này mình tự hỏi: Nếu cách đây 5 - 10 năm đọc nó mình có tìm thấy sự đồng cảm trong từng câu chữ như bây giờ không?!

      Có lẽ rất ít người đang sống ở phía bên kia của tuổi trẻ, cảm thấy may mắn vì sống vui vẻ và được sống với niềm yêu thích của mình mỗi ngày (Hoặc do tầm nhìn của mình rất hạn hẹp, hoặc khái niệm về sống với niềm yêu thích là tùy quan điểm từng người). Bạn bè xung quanh mình đều đã an phận chồng con và sống với những công việc rất là mô phạm, những công việc đều là nghành hót trong kỳ tuyển sinh vào đầu những năm 2000.

      Môi trường mình từng sống qua cũng thật tẻ nhạt: nhà - trường học - đại học - cơ quan - nhà. Nếu cuộc sống không diễn tiến theo mốc thời gian, chắc mình sẽ tưởng cuộc đời mình là một vòng tròn của sự nhàm chán mất....

      Ở phía bên kia tuổi trẻ, ánh hoàng hôn huy hoàng, diễm lệ vì tưởng nhớ buổi sáng tinh khiết - buổi trưa chói chang, nên mình vẫn còn đủ để nhớ thứ ánh sáng của tuổi trẻ đã lấp lánh trong trái tim mình như thế nào: Nhớ mình từng vui như thế nào khi đọc một cuốn sách hay, hạnh phúc thế nào khi được nhìn ngắm một khung cảnh đẹp hay ngửi được một mùi hoa thơm, háo hức và lo lắng thế nào khi trải qua một trải nghiệm thú vị... Đó có phải là tuổi trẻ không? Hồn nhiên và mọi cảm xúc đều đến thật tự nhiên trong lành, giản đơn biết bao nhiêu...

      Và rồi, khi gấp cuốn sách lại, tự hỏi mình nên làm gì để cứu vãn cuộc đời mình bây giờ khi mà ngay cả chính bản thân mình cũng chưa thể biết mình là ai, mình có khả năng gì nữa và mình thực sự sẽ yêu thích và hi sinh cho niềm đam mê nào - khi mà mọi người hầu như đều đã chết lâm sàng ở tuổi 25 - Có lẽ, mình sẽ ko đủ dũng cảm để buông bỏ sự nhàm chán mà mình đang có, chỉ là mình sẽ cố gắng để hoàn thiện, để hiểu bản thân mình, để tích cực, lạc quan và yêu cuộc đời này nhiều hơn thôi. Mình đang cố gắng quay trở lại và duy trì thói quen đọc sách. Cảm ơn tác giả vì đã ươm mầm cho thói quen đọc sách mà mình đang cố gắng tạo lập.