Truyện Thủy Hử - Thi Nại Am

Thảo luận trong 'Tác giả' bắt đầu bởi Ratlalichsu, 15/8/19 lúc 09:18.

  1. Ratlalichsu

    Ratlalichsu Lớp chồi

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Giới tính:
    Nam
    Hồi Mở Đầu.
    Trương Thiền Sư cầu yên ôn dịch,
    Hồng Thái Úy lỡ sổng Yêu Ma



    Vua Võ Đức làm vua 17 năm, thiên hạ thái bình rồi truyền cho Ngự Đệ là Thái Tôn. Thái Tôn Hoàng Đế, ở ngôi 22 năm, truyền ngôi cho Chân Tôn Hoàng Đế rồi Chân Tôn Hoàng Đế lại truyền cho Nhân Tôn. Nhân Tôn Hoàng Đế nguyên là Xích Cước Đại Tiên trên thượng giới. (Lại hé chút ánh sáng cho Thiên Cương và Địa Sát sau này). Khi mới giáng sinh, đêm ngày chỉ khóc, không ngừng, triều đình phải yết bảng đi các nơi, tìm thầy chạy chữa. Cảm động tới Thiên Đình, sau Thái Bạch Kim Tinh xuống hạ giới hóa ra một ông già, đến nơi dán biển, tự nói là có thể chữa được bệnh khóc của Hoàng Thái Tử? Viên quan yết bảng đưa vào trong triều yết kiến Chân Tôn Thiên Tử. Thiên Tử liền truyền cho ông già vào trong cung xem bệnh cho Thái Tử, ông già đi thẳng vào cung, ẵm ngay Thái Tử lên tay, ghé vào tai nói ra 8 chữ thì Thái Tử bỗng nín bặt ngay (chuyện lạ, văn lạ). Lão già đó cũng không nói tên họ là chi rồi hóa một trận gió mà biến đi mất. Người ta nhận thấy ông già nói 8 chữ bên tai Thái Tử là: "Văn có Văn Khúc, Võ có Võ Khúc", rõ ràng cho biết là Thượng Đế sai hai vị tinh thần trong cung Tử Vi để giúp cho Thiên Tử bấy giờ. Văn Khúc Tinh Quân tức là Nam Nha Khai Phong Phủ Chủ Long Đồ Các, Đại Học Sĩ Bao Chửng mà Võ Khúc tức là Chinh Tây Hạ Quốc, Đại Nguyên Soái Địch Thanh.

    Hai vị hiền thần nói trên, giúp Hoàng Đế ở ngôi 24 năm, đổi niên hiệu 9 lần từ Thiên Thánh nguyên niên là năm Quí Hợi lên ngôi vua đến năm Thiên Thánh thứ 9, thiên hạ thái bình, ngũ cốc phong đăng, nhân dân yên vui, đi đường không ai nhặt của đánh rơi, suốt đêm không nhà nào phải đóng cửa, trong chín năm đó gọi là Nhất Đăng.

    Từ Minh Đạo nguyên niên đến Hoàng Cực thứ ba, trong chín năm dân cũng phong phú, gọi là Nhị Đăng.

    Từ năm Hoàng Hựu thứ tư đến năm Gia Hựu thứ hai, trong chín năm lúa thóc cũng được mùa to, gọi là Tam Đăng.

    Tiếng luôn trong khoảng 3 lần 9 là 27 năm ấy, gọi là đời "Tam Đăng" (9 năm 1 Đăng, lại 9 năm 2 Đăng, lại 9 năm 3 Đăng. Tiếp luôn 3 lần 9, 27 năm, gọi lại cái đời Tam Đăng, ý bút đều theo ở hai tiên sinh Khang Tiết và Hy Di viết ra). Lúc đó trăm họ đều nhận được những sự khoái lạc không phải là ít. Nhưng ai ngờ lạc cực sinh ai, nên đến mùa xuân năm Gia Hựu thứ 3, bỗng không xảy ôn dịch thịnh hành, khắp từ Giang Nam, thẳng đến hai kinh, nhân dân không một nơi nào là không mắc chứng đó. Các châu các quận sở tấu lên Thiên Tử chẳng khác gì bướm bay. Ngay đến trong thành Đông Kinh, từ quân đến dân chết có tới quá nửa. Chủ Phủ Khai Phong là Bao Đãi Chế đã phải thân hành cùng các cơ cục cứu tế xuất tiền mua thuốc để cứu chữa cho dân. Nhưng rút cục không cản nổi ôn dịch càng ngày càng thịnh hành lên. Văn võ trăm quan thương nghị với nhau, đều đến viện "Đãi lậu" tụ họp đợi sáng để tâu cùng Thiên Tử.

    Ngày hôm ấy là mồn 3 tháng 3 năm Gia Hựu thứ 8, (họp thành số 9, Dương cực tới nơi tận cùng của số 9. Theo nghĩa kinh Dịch: Cùng thì phải biến mà biến ra pho truyện Thủy Hử này). Vào khoảng 3 khắc canh 5, Thiên Tử ra điện Tử Thần coi triều. Sau khi các quan triều hạ xong rồi, theo lệ có quan Điện Đầu hỏi lên rằng:

    - Có việc chi thì ban tâu sớm, không việc thì cuốn rèm lui chầu?

    Liền thấy trong ban bộ có Tể Tướng là Triệu Khiết và Tham Chính Văn là Văn Ngạn Bác đứng ra tâu rằng:

    - Hiện nay ôn dịch thịnh hành, quân dân chết hại rât nhiều, dám xin Bệ Hạ tha tội mở ân, giảm hình bớt thuế cầu thoát thiên tai để cứu dân chúng.

    Thiên Tử nghe tâu, lập tức sắc cho Hàn Lâm Viện thảo chiếu, nhất diện giáng chỉ tha tội tù thiên hạ, bao nhiêu thuế má trong nhân gian thẩy đều được miễn nộp thuế. Nhất điện hạ lệnh cho các miễu mạo đền chùa phải tế lễ cầu đảo suốt cả ngày đêm.

    Chẳng dè sau đó, ôn dịch lại càng hoành hành, không sao giảm bớt chút nào, Nhân Tôn thấy thế, long thể không yên, lại phải tập họp các quan để bàn kế. Lúc đó trong ban Đại thần có một viên đứng ra xin tâu. Thiên Tử nom ra thì là viên Tham Tri Chính sự Phạm Trọng Yêm ra lạy chào mà tâu lên rằng:

    - Hiện nay dịch nạn hoành hành nhân dân chết hại lầm than, sớm chiều không sao yên ổn. Theo thần ngu kiến, muốn cầu thoát khỏi nạn này, tất phải tuyên mời Tự Hán Thiên Sư, cấp tốc vào triều, lập đàn 3600 Thiên La đại tiên để tâu Ngọc Hoàng Thượng Đế thì mới có thể gỡ được ôn dịch cho nhân dân.

    Nhân Tôn Thiên Tử ưng lời tâu, sai ngay Hàn Lâm Học Sĩ thảo một đạo chiếu, Thiên Tử ngự bút thân viết tờ chiếu lại đem một cây Ngự hương khâm sai trong ngoài sửa soạn, cử vị Điện Tiền Thái Úy là Hồng Tính làm Thiên Sứ, lập tức ra núi Long Hổ ở Tín Châu, thuộc tỉnh Giang Tây, tuyên thỉnh Tự Hán Thiên sư Trương Chân Nhân gấp rút vào triều, kỳ đảo ôn dịch. Trên chốn Kim Điện, nhà vua thân hành đốt ngự hương tay cầm tờ chiếu giơ trao cho Hồng Thái Úy lập tức lên đường ngay. Hồng Tín vâng Thánh chỉ bái từ Thiên Tử, đeo chiếu thư lên lưng, tay cầm ngự hương, đem mấy chục tên tùy tòng, lên ngựa đi ra ngoài Đông Kinh, theo đường về mạn Quý Khê ở về Tín Châu.

    Trải bao nhiêu ngày, đến địa hạt Tín Châu thuộc tỉnh Giang Tây, các quan viên lớn nhỏ ra tận ngoài thành nghinh tiếp. Rồi cùng báo ngay cho các đạo sĩ trụ trì trong Thượng Thanh Cung trên núi Long Hổ biết để sửa soạn tiếp chiếu thư. Ngày hôm sau các quan đều đưa tiễn Thái Úy đi lên núi Long Hổ. Tới nơi đã thấy bao nhiêu Đạo chúng ở Thượng Thanh Cung, khua chuông gióng trống, bầy dẫy đèn hương, chăng đủ tràng phan bảo cái, dẫn đoàn bát âm xuống núi để cùng đón chiếu chỉ nhà vua đi thẳng lên Thượng Thanh Cung xuống ngựa.

    Lúc đó, trên từ trụ trì chân nhân, dưới đến các hạng đạo đồng hầu hạ, thẩy đều xúm xít đón rước vào điện Tam Thanh, xin đem tờ chiếu chỉ cúng đàng ở ngay chính giữa. Hồng Thái Úy liền hỏi vị chân nhân giám cung:

    - Thiên sư hiện nay ở nơi nào?

    - Dám thưa cùng Thái Úy, Thiên Sư hiện nay gọi là Hư Tĩnh Thiên Sư, tính thích thanh cao, ít ưa đưa đón, tự ở một mình trên núi Long Hổ, lập một am cỏ để dưỡng chân tu tính. Bởi thế nên người không ở tại cung đây.

    - Vậy ngày nay Thiên Tử có tuyên chiếu thì làm sao mà gặp được?

    - Bây giờ chiếu chỉ hãy tạm lưu trên điện đây, bần đạo cũng không dám tự tiện mở đọc. Và xin Thái Úy hãy vào phương trượng dùng trà rồi sẽ bàn định.

    Bấy giờ đem chiếu thư cung kính để ở trên điện Tam Thanh rồi cùng mọi người dẫn các quan vào trong phương trượng, Thái Úy ngồi ở chính giữa, các hàng chấp sự dâng trà, kế dâng các đồ chay lên, thủy lục đều đủ cả. Khi dùng trà xong, Thái Úy lại hỏi Chân nhân:

    - Nếu vậy Thiên Sư ở trên đỉnh núi, sao không cho người lên thỉnh

    - Nếu vậy Thiên Sư ở trên đỉnh núi, sao không cho người lên thỉnh ngài xuống, để mở tuyên chiếu chỉ?

    Chân Nhân bẩm rằng:

    - Tổ sư tuy ở trên núi, nhưng thực ra đạo hạnh phi thường có thể cưỡi mây đạp gió, tung tích không định. Chính bọn đồng đạo cũng ít khi được gặp, còn cách nào mà thỉnh người xuống được?

    - Cứ như thế thì làm cách nào mà gặp được? Hiện nay trong kinh sư ôn dịch thịnh hành, đương kim Thiên Tử phái hạ quan đem ngự thư đan chiếu gồm cả long hương, đến thỉnh Thiên Sư, muốn lập đàn 3600 Thiên La đại tiên, để cầu đảo thiên tai, cứu vớt muôn dân. Như thể phỏng làm thế nào cho được?

    Chân Nhân bẩm rằng:

    - Thiên Tử muốn cứu muôn dân, trừ phi Thái Úy phải sửa một điểm chí thành tâm, chay sạch tắm gội, thây đổi xống áo, không mang quân hầu, tự mình đeo chiếu thư, đốt ngư hương, đi bộ lên núi, lạy lục khẩn cầu thì Thiên Sư mới cho được thấy. Nhược bằng bụng không chí thành thì chỉ đi suông một chuyến cũng khó lòng mà gặp được Thiên Sư.

    Thái Úy nghe nói, đáp luôn rằng:

    - Tôi ở kinh sư ăn chay đến đây, lẽ nào lại không chí thành? Đã như thế tôi quyết theo đúng lời nói: sáng mai buổi sớm tinh mơ, sẽ đi lên núi.

    Đêm hôm đó đều tạm yên nghỉ. Canh năm sáng hôm sau, các đạo sĩ dậy sớm, sửa soạn nước thơm, mời Thái Úy tắm gội, thay cả một bộ quần áo vải mới nguyên; chân đi đôi giày bằng cỏ, ăn cơm chay, lấy chiếu thư bọc bao lụa vàng đeo lên trên lưng, tay cầm cái lư bằng bạc con con, trong đốt một chút hương ngự. Đoạn mọi người cùng các đạo sĩ đứng ra phía đằng sau, trỏ lên đường tắt. Chân Nhân lại bẩm Thái Úy rằng:

    - Thật Thái Úy muốn cứu vạn dân, xin chớ đem lòng thoái hối, chỉ nên chăm chăm chí thành đi lên.

    Thái Úy từ biệt mọi người, miệng tung bảo hiệu đức Thiên Tôn, dông bước lên núi. Một mình thui thủi, đi chừng một hồi, vịn cây vạch đá, ước đã qua mấy ngọn núi, mới độ hai ba dặm đường thì thấy hai chân đã muốn dừng, muốn không đi được nữa. Ngoài miệng tuy không dám nói ra, nhưng trong bụng trù trừ, lẩm bẩm một mình:

    - "Ta là quý quan triều đình, khi ở kinh sư chồng đệm mà nằm, bây vạc mà ăn cũng còn thấy mỏi mệt. Ta có bao giờ lại xỏ giầy cỏ, đi đường núi thế này? Nào biết Thiên Sư của họ ở đâu mà bắt hạ quan phải chịu cực khổ thế này?”

    Lại đi được độ dăm chục bước thì vai đã xô lên, hơi thở đã ngắn đi. Chợt thấy trong nơi khe núi, nổi một trân gió. Gió vừa lướt qua thì phía sau cây thông thét ra một tiếng đánh ầm khác nào sét đánh. Vụt một cái nhảy ra một con hùm lông gấm, mặt xanh râu trắng rất to.

    Hồng Thái Úy giật mình đánh thót, kêu lên một tiếng "ối chà!” rồi ngã lộn về phía sau. Con hùm non thấy nhằm nhằm vào Hồng Thái Úy quay tả lượn hữu, kêu rống một hồi rồi đánh vụt quay về phía sau, nhảy vọt ngay xuống khe núi. Hồng Thái Úy bị ngã lộn nhào ở bên gốc cây, hoảng sợ đến nỗi 36 cái răng đập vào nhau kêu chan chát, suốt mình cứng đờ như cây gỗ trúng phong, hai bộ giò rõ hệt con gà chọi bị thua, (Câu lạ: bốn câu chỉ là một câu, một lối văn đến là tuyệt diệu) trông kêu khổ liên thanh, con hổ đi chừng uống cạn chén trà, mới dám lóp ngóp bò dậy, lại nhặt cái lư hương con ở trên mặt đất, đem ít ngự hương đốt tiếp, lại đi lên núi chăm chăm vào tìm Thiên Sư, đi chừng 40, 50 bước, tự thở dài trong miệng, trong bụng oán kêu:

    - "Hoàng đế ngự hạn ta đến chốn này, để ta phải chịu một phen khổ sở.”

    Nói chưa dứt lời, bỗng lại thấy một cơn gió từ đâu đưa tới, thổi một luồng hơi độc bốc ngay lên: Thái Úy cố trấn tĩnh nom thì thấy trong đám giây rợ ở bên núi có tiếng sột soạt, lôi ra một con Rắn Mang Hoa to bằng cái thùng gỗ. Thái Úy trông thấy lại một phen kinh hoàng, tay rời cái lư hương, kêu vội lên mấy tiếng:

    - Phen này thì ta chết mất!

    Đoạn rồi ngã kềnh ra phiến đá ở đằng sau. Thì thấy con rắn nó đi sù đến thẳng viên đá, nhìn chăm chăm vào mặt Thái Úy, cuộn tròn khúc lại, hai mắt lóe ra hai đạo kim quang, há miệng rất to, thè dài đầu lưỡi, phun phè phè hơi độc lên mặt Thái Úy làm cho Thái Úy ba hồn phiêu bạt, bảy vía hoang mang. Con rắn nhìn ngắm Thái Úy một hồi rồi quay ngoắt ra phía dưới núi mà không thấy nữa. Thái Úy lóp ngóp bò dậy, miệng lẩm bẩm:

    - Xấu hổ: kinh chết hạ quan. Nom đến khắp người thì những cục máu nổi lên như những nắm tay. Trong miệng lẩm bẩm mắng bọn đạo sĩ:

    - "Chúng nó vô lễ, dám đùa hạ quan, để cho ta chịu biết bao kinh sợ. Nếu phen này lên núi, tìm không thấy Thiên Sư thì xuống đây sẽ nói chuyện với hắn".

    Lại nhặt lấy cái lư hương cũ; sửa lại tờ chiếu buộc ở trên lưng, sắn lại xống áo mũ giầy, định lại đi lên trên núi. Vừa khi cất bước. Chợt thấy sau lưng cây thông, văng vẳng có tiếng sáo thổi, từ từ lại gần. Hồng Thái Úy định thần nhìn lại thì thấy một tên đạo đồng, cưỡi một con bò, tay hoành ống sáo bằng sắt, miệng cười hớn hở đi sang qua núi. Thái Úy trông thấy, liền gọi đạo đồng mà hỏi:

    - Nhà ngươi ở đâu đến, có nhận biết ta chăng?

    Tên đạo đồng không thèm nhìn, chỉ cứ thổi sáo. Thái Úy hỏi luôn mấy câu, đạo đồng mới cười ha hả, giơ cây sáo bằng sắt, trỏ vào Hồng Thái Úy và nói:

    - Bác đến đây có phải là muốn gặp Thiên Sư hay không?

    Thái Úy cả kinh hỏi luôn:

    - Ngươi là đạo đồng làm sao lại biết?

    Đạo đồng cười, trả lời:



    Buổi sáng hôm nay tôi ở trong am hầu Thiên Sư, nghe thấy ngài nói:

    "Hôm nay Thiên Tử sai Hồng Thái Úy, mang đan chiếu và ngự hương tới trong núi này, mời ta đi xuống Đông Kinh lập đàn tràng, 3600 La Thiên, cầu đảo ôn dịch cho thiên hạ. Nay ta đi vân du. Chắc là sớm chiều hôm nay, Ngài không ở trong am vậy, ông đừng nên đi lên nữa. Trong núi trùng độc thú dữ rất nhiều, e có khi hại đến tính mạng của ông.

    Thái Úy lại hỏi dồn:

    - Người đừng nói lòe ta nữa?

    Đạo đồng cười xoà một tiếng, không thèm trả lời, lại thổi lên thanh sáo, chuyển quanh khúc núi mà đi. Thái Úy nghĩ khẩm lẩm trong bụng:

    "Thằng bé này lại làm sao mà biết rõ công việc ấy? Chắc có lẽ là Thiên Sư dặn hắn, nhất định không sai”. Cũng muốn đi lên núi nữa, nhưng chút nữa thì đi đứt tính mạng. Vậy bất nhược đi xuống là hơn. Thái Úy liền cầm lư hương, lại tìm đường cũ vội đi xuống núi. Các đạo sĩ tiếp mời về phương trượng ngồi nghỉ. Chân nhân liền hỏi:

    - Người có gặp được Thiên Sư hay không?

    Thái Úy đáp:

    - Ta là quý quan trong triều, sao lại bảo ta đi lên con đường núi, chịu bao nhiêu tân khổ, thiếu chút nữa mất cả tính mệnh? Thoạt tiên đi tới lưng chừng núi, gặp một con hổ sù, mặt xanh râu trắng làm cho hạ quan kinh sợ mất cả hồn vía. Lại đi qua một quãng núi nữa, trong bụi rậm xổ ra một con rắn lớn Mang Hoa, nằm quanh một đống cản mất đường đi, nếu không phải phúc phận nhà tôi to lớn thì làm chi còn được tính mạng mà về kinh. Đó toàn thị là bọn đạo chung các anh chơi xỏ hạ quan tất cả.

    Chân nhân đáp lại rằng:

    - Bần đạo đâu dám khinh mạn Đạo Thần. Đó chẳng qua là Tổ Sư thử lòng Thái Úy, núi đây dẫu có hùm có rắn cũng không hại người.

    Thái Úy nói tiếp:

    - Chính lúc tôi đi không được, đương toan bước lên núi thì chỉ thấy bên phía cây thông, thò ra một tên đạo đồng, cưỡi con bò vàng, thổi cây sáo sắt đi qua phía núi, tôi liền hỏi hắn đi đâu và có hiểu tôi không? Thì hắn trả lời là biết tất cả và nói Thiên Sư dặn hôm nay cưỡi hạc vân du đã đi Đông Kinh rồi. Nhân thế hạ quan mới trở về đây.

    Chân nhân nói:

    - Vậy là Thái Úy đã để mất cơ hội, mục đồng ấy chính là Thiên Sư đó.

    Thái Úy nói:

    - Ngài đã là Thiên Sư, sao lại tầm thường như vậy?

    Chân nhân đáp rằng:

    - Thiên Sư bây giờ không phải là thường, tuy là ít tuổi nhưng đạo hạnh phi thường. Người là một hạng ngạch ngoại. Bách phương biến hóa, rất là linh nghiệm, đã được người đời vẫn xưng là Đạo Thông tổ sư xưa nay.

    Hồng Thái Úy lại nói:

    - Tới nếu như thế, có mặt không trông thấy chân sư, đến nỗi ngay trước mắt là để lỡ mất.

    Chân nhân đáp:

    - Thái Úy hãy xin phóng tâm. Tổ Sư đã có pháp chỉ là đi rồi thì khi Thái Úy về đến kinh sư, các việc đàn tràng tất là Tổ sư đã làm xong rồi.

    Thái Úy nghe nói mới hơi yên tâm, Chân nhân một mặt bầy yến tiệc khoản đãi Thái Úy, xin đem đan chiếu bọc vào trong ngự thư, lưu ở trong cung Thượng Thanh, còn long ngự hương đem đốt lên ở điện Tam Thanh. Hôm ấy trong nơi phương trượng, cả bầy chay cúng, đặt yến uống rượu, đến chiều mới tan. Ngủ một đêm đến sáng, buổi sáng hôm sau Chân Nhân cùng đạo chúng, dong dả bọn chấp sư, mời Thái Úy đi du sơn, Thái Úy cả mừng, cùng bao nhiêu người đi bộ ra ngoài phương trượng, phía trước có hai tên đạo đồng đi dẫn đường. Đi tới trước cung sau cung, xem ngắm không biêt bao nhiêu phong cảnh. Trên điện Tam Thanh, phú quý không thể tả hết. Dưới hành lang bên tả có Cửa Thiên Điện. Tử Vi Điện và Bắc Cực điện; Dưới hành lang bên hữu có Thái Ất Điện, Tam Cung Điện và Khu Tà Điện

    Xem khắp cung một lượt, đi quanh phía sau hữu lang, Thái Úy nom thấy lại là một nơi điện vũ, một dẫy toàn thị tường đỏ, ngay phía trước mặt có hai cánh cửa đỏ chót, trên cánh cửa có hai cái khoá rất to khóa chặt hai cánh cửa ngoài mặt niêm mười mấy tờ niêm phong, trên giấy niêm phong, đóng chi chít những dấu đỏ. Phía trước thềm có một biển sơn son thiếp vàng, trên viết bốn chữ bằng vàng đề là: "Toà Điện Phục Ma".

    Thái Úy trỏ hỏi:

    - Điện này là chỗ nào thế?

    Chân nhân nói:

    - Đây là một cái điện của đức Lão Tổ Thiên Sư giam trấn phục ma từ trước.

    Thái Úy lại hỏi:

    - Làm sao ở trên lại dán chi chít những niêm phong như thế?

    - Đây là do Lão Tổ Động Huyền Quốc Sư về đời Đại Đường, giam cầm Ma Vương ở đây, nhưng cứ trải qua một đời, Thiên Sư chính tay lại dán thêm một tờ niêm phong; khiến cho con cháu về sau không được mở liều, để cho xổ mất Ma Vương thì rất là lợi hại. Tới nay đã trải tám chín đời, Tổ Sư đều không dám mở, dùng thứ khóa bằng đồng sắt rất tốt để khóa, không ai biết trong đó có những thứ gì? Tiểu đạo từ khi đến trụ trì ở đây hơn 30 năm cũng chỉ nghe nói thế thôi.

    Hồng Thái Úy nghe dứt lời, trong bụng lấy làm kinh quá, tự nghĩ: ta thử xem Ma Vương thế nào, liền nói ngay với Chân nhân rằng:

    - Ngươi hãy mở cửa ra cho tôi xem mặt mũi Ma Vương như thế nào?

    Chân nhân bẩm rằng:

    - Thưa Thái Úy, điện này quyết không mở được. Các bậc tiên tổ Thiên Sư ân cần khuyên bảo mọi người sau đây không được thiên tiện mở ra.

    Thái Uy cười nói:

    - Nói nhảm, các người muốn gây ra yêu quái gở lạ, phiến hoặc lương dân, cố ý bầy ra chỗ đó, giả dối là giam Ma Vương, cho nổi tiếng đạo thuật của mình. Ta đây đã đọc sách Nhất Giám làm gì có phép khóa giữ Ma Vương? Cái đạo quỷ thần xa cách u minh, ta không tin có Ma Vương ở trong, hãy mở ngay ra cho ta để ta xem Ma Vương nó như thế nào?

    Chân nhân năm bảy lần từ chối, nói rằng:

    - Tòa điện đó không có thể mở được và nếu trái ra ắt xảy sự tai hại vô cùng. Thái Úy nổi giận, trỏ mắng bọn chúng rằng:

    - Các người không mở ra xem, ta về trào phen này, trước hết hãy tâu cho các người là ngăn trở tuyên chiếu làm trái thánh chỉ, không cho ta gặp Thiên Sư, để ghép vào tội phạm. Sau sẽ tâu cho các ngươi tư thiết ra tào điện này, nói vờ là giam khóa Ma Vương, để dối lừa trăm họ muôn dân rồi sẽ thu điệp của các ngươi mà khắc trán cho đi phát phối tận nơi biên viễn, để chịu sự khổ nhục.

    Bọn Chân nhân khiếp sợ oai quyền của Thái Úy, bèn phải gọi mấy người đạo chúng thợ rèn đến, trước hết lột bỏ các niêm phong ra, đem bút sắt chặt bỏ các khóa, mọi người đẩy tung cửa điện rồi cùng nhau kéo vào trong địen, chỉ thấy tối đen như mực, không thấy vật gì. Thái Úy bắt lấy mấy chục bó đuốc đốt lên để soi khắp bốn bên cũng không thấy một vật gì. Duy chỗ chính giữa có một cái hốc đá vuông, cao chừng 5, 6 thước, phía dưới có một con rùa đá, nằm phục vị, đã già nửa chìm xuống dưới đất lầy. Soi phía sau mốc đá thì thấy có khắc bốn chữ chân rất lớn "Gặp Hồng thì mở". Hồng Thái Úy nom thấy bốn chữ đó lấy làm mừng rơn, liền nói với Chân nhân rằng:

    - Các người ngăn cản tôi, biết đâu mấy trăm năm trước đây, đã chưa rõ tên họ của tôi đây rồi, "Gặp Hồng thì mở", rõ ràng là bảo tôi phải mở ra, còn có gì là ngại? Tôi tưởng Ma Vương đó, chỉ ở dưới cái mốc đá này, chúng ta cứ gọi thêm người, mang nhiều mai cuốc đến đây, đèo lên là được.

    Chân Nhân vội bẩm:

    - Thái Úy không nên đào lên, sợ có chuyện lợi hại thương phạm đến người, rất là bất tiện.

    Thái Úy nổi giận quát lên rằng:

    - Các ngươi tu hành không hiểu cái gì. Ngay trên mốc đá nói rằng: Gặp ta thì mở, vậy sao các ngươi ngăn cản ta? Phải mau mau lập tức gọi thêm người đến mở cho ta.

    Chân nhân lại đôi ba phen kêu bẩm, sợ có điều nguy hiểm không hay.

    Thái Úy nhất định không nghe. Mãi đành sau phải gọi thực nhiều người, xúm vào trước hết đẩy đổ cái mốc đá ở trên rồi hì hục đào con rùa đá đến nửa ngày trời mới đào lên được. Lại đào sâu thêm xuống tới chừng 3, 4 thước thì thấy có một phiến đá xanh lớn, rộng chừng một trượng. Hồng Thái Úy lại quát sai đào thêm nữa. Chân nhân lại khổ sở khuyên nài, xin đừng đào nữa, nhưng Thái Úy nhất định không nghe, mãi sau bất đắc dĩ mọi người phải xúm vào khiêng miếng đá ra để xem. Thì thấy phía dưới phiến đá ấy là một cái hang rất sâu muôn trượng và tiếp liền nghe một tiếng nổ vang động khác thường. Tiếng nổ vừa lên thì chỉ thấy một luồng hắc khí từ trong hang phục lên, đánh đổ hẳn một bên góc điện.

    Đoạn luồng hắc khí tung lên trời, lơ lửng trên không tan ra một trăm mười đạo kim quang, chia tan đi khắp bốn phương tám ngả. Hết thảy mọi người đều kinh sợ, quẳng vất cả khí giới rồi chen nhau chạy thục thân té ngã lung tung ra suốt lượt. Đến nỗi Hồng Thái Úy cũng đờ mắt há mồm, không biết lối nào mà trở, mặt đen sạm lại, chạy vội đi xuống phía dưới. Lúc đó chỉ thấy Chân Nhân kêu thảm kêu thiết không thôi. Thái Úy hỏi:

    - Những cái chạy lên là hàng yêu quái gì đó!

    Chân nhân nói:

    - Thái Úy không rõ, nguyên trong điện này, trước kia Lão Tổ Thiên Sư là Huyền Không Động Chân Nhân, truyền lại phù phép, có dặn cặn kẽ rằng:

    "Trong điện này giam giữ 30 vị sao Thiên Cương và 72 vị sao Địa Sát, tổng cộng 108 Ma quân ở đó. Trên dựng cái bia tròn khắc rồng chạm phượng và tên tuổi để trấn giữ nơi này. Nếu sau này thả cho chúng ra đời thì tất làm khổ sinh linh hạ giới vô cùng". Vậy nay mà Thái Úy thả cho chúng ra thì biết làm sao bây giờ?

    Thái Úy nghe nói mồ hôi toát đẫm ra ngoài, run lên không được, vội vàng thu xếp hành lý, dẫn bọn tùy tòng xuống núi, quay về kinh sư. Chân nhân đem đồ đệ đưa tiễn bọn Thái Úy rồi quay về bảo nhau tu bổ điện miếu và dựng lại tấm bia như trước.

    Đằng kia Hồng Thái Úy trở về, trong khi đi đường, dặn bọn tùy tùng bỉm hẳn câu chuyện ma quỷ, không ai được nói hở ra, sợ đến tai Thiên Tử lại bị quở phạt. Cấp đường về tới kinh sư, bước vào trong thành thì đã thấy người ta đồn đại là "Vị Thiên Sư đã đến Đông Kinh nơi ở cấm viện làm 7 đêm 7 ngày cầu nguyện, phát cho phù chú, cứu chữa tai ương, tật dịch đã hết, dân lại được sống yên vui và Thiên Sư đã từ giã triều đình, cưỡi hạc trèo mây, trở về Long Hổ Sơn vừa đoạn".

    Thái Úy sáng sớm hôm nay vào chầu thiên tử, tâu việc đã đến tận nơi, đã mời Thiên Sư và đã vội vàng về tới để phục mạng. Vua Nhân Tôn ưng lời tâu, thưởng cho Hồng Tín Thái Úy. về mà nhận chức cũ.

    Sau đó Nhân Tôn ở ngôi vua, cộng tất cả 42 năm, khi mất không có con trai, phải truyền ngôi cho người con trai Bộc An Úy Vương, Doãng Nhượng và là cháu đích tôn Thái Tôn Hoàng Đế, nối ngôi vua được 4 năm, truyền ngôi cho thái tử là Thần Tôn. Lúc đó thiên hạ thái bình, bốn phương vô sự, không cần phải nói. Nhưng nếu thực thái bình vô sự thì nay đây mở sách diễn nghĩa, hỏi rằng kể ra những chuyện gì đây? Xin độc giả chớ vội, đây mới chỉ là một khúc mở đầu. Tổng cộng bộ sách gồm 70 hồi chính truyện và 140 câu đề mục, diễn tả ra:

    Trong thành Uyển Tử chứa nghĩa sĩ;

    Giữa vùng Liêu Nhi họp giao long.

    Kết là câu chuyện thế nào, xin coi dưới các hồi trình giải.




    =>>Truyện được sưu tầm trên mạng. Nguồn DTV - Ebook
     

    Các file đính kèm: