Mùa thu của cây Dương

Thảo luận trong 'Cảm nhận sách' bắt đầu bởi fbgemini, 19/5/17.

  1. fbgemini
    Offline

    fbgemini Lớp chồi

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Giới tính:
    Nam
    Sau cuốn Khu vườn mùa hạ, mình tiếp tục tìm đọc Mùa thu của cây dương của tác giả Kazumi Yumoto. Hai cuốn sách dù chẳng liên quan về nội dung nhưng giống như hai tập sách trong cùng một bộ, cảm giác mang lại rất giống nhau. Nếu đã đọc một cuốn thì chắc chắn bạn sẽ phải tìm đọc cuốn thứ hai. Sách khá mỏng, nội dung cũng đơn giản, cơ mà đọc xong thì rất nhanh mà dư âm để lại thì lâu thật lâu. Nhẹ nhàng, thấm thía.

    Nội dung:

    Sau cái chết của bố, mẹ và Chiaki dọn khỏi ngôi nhà cũ và đến sống ở Trang viên Cây dương trong một vài năm. Ở đó ngoài mẹ con Chiaki ra chỉ có hai người thuê nhà nữa là cô Sasaki vui tính, bác tài xế taxi Nishioka và bà cụ chủ nhà- người có gương mặt đáng sợ, nấu ăn dở, cũng chẳng có vẻ gì là dễ gần và yêu quý trẻ con. Quãng thời gian đó thực sự khó khăn khi cả mẹ lẫn Chiaki đều phải đấu tranh với nỗi đau giằng xé trong tim, những bí mật chôn giấu và tìm cách lấy lại cân bằng cho cuộc sống hiện tại. Gần 20 năm sau, khi Chiaki đã trưởng thành, cô nhận được tin bà cụ đã mất và trên hành trình quay về dự đám tang bà, những ký ức xa xưa ùa về….

    ***​

    Nếu so giữa Khu vườn mùa hạMùa thu của cây dương thì mình thích Mùa thu của cây dương hơn một chút. Không phải vì mình thích mùa thu hơn dù đó cũng là một lí do Cảm giác gần gũi hơn khi người kể chuyện là một cô bé con. Nội dung và kết thúc của Mùa thu của cây dương cũng nhẹ nhàng hơn, đỡ day dứt hơn, trọn vẹn hơn. Nói sao nhỉ, mình cảm thấy hoàn toàn mãn nguyện khi đọc tới những dòng cuối cùng:

    Chắc chắn những ngày tươi đẹp sẽ lại tới bởi vì tôi còn sống…. Tôi sẽ quét lá rụng, đốt cỏ khô, rồi sau đó nướng thật nhiều khoai. Bọc khoai trong giấy báo ướt và giấy bạc. Bà cụ sẽ không phàn nàn gì chứ?…Bác Nishioka bấm còi xe thật nhịp nhàng. Chẳng mấy chốc, dải mây sau đuôi máy bay đã tan, nhưng tôi vẫn mải mê nhìn bầu trời cao thăm thẳm.

    Bà cụ đã sống một cuộc đời toàn vẹn, chẳng có nhiều điều phải hối tiếc, ngay cả lời hứa với Chiaki “sẽ sống cho tới khi cháu trở thành người lớn nhé” bà cũng đã thực hiện. Và “sứ mệnh” đặc biệt của bà, cái bước ngoặt bất ngờ ở cuối truyện khiến cho cuộc đời bình lặng của bà cụ trở nên vĩ đại, như thể bà thực sự có khả năng đi lại giữa hai thế giới với trọng trách của một “người chuyển thư”. Bà đã trò chuyện và cứu vớt cuộc đời của biết bao nhiêu người, “một người đang khóc, một người bộ dạng thẫn thờ, người vẻ mặt đanh lại căng thẳng, những người âu lo, những người không còn để lọt nổi vào tai tiếng khóc thét của con trẻ, những người sợ hãi, lẽ nào bà cụ đã nói chuyện với từng người một trong số những kẻ như thế?”. Nếu như ông cụ trong Khu vườn mùa hạ đã sống một cuộc đời cấm cảu, đơn độc và có phần vị kỷ thì bà cụ, dù cũng sống một mình, chẳng có vẻ gì là cô đơn chút nào. Chí ít bà cũng có cô Sasaki, người dường như đã gắn bó với bà lâu đến mức có cảm giác giống như một cô con gái. Mình chỉ không hiểu nổi tại sao suốt 20 năm Chiaki lại không về thăm bà lần nào. Có thể tâm lý của cô cũng vẫn còn phức tạp nhưng gì thì gì bà cụ cũng có một vị trí quan trọng trong cuộc đời cô, chẳng phải thế sao?

    Nếu như ở Khu vườn mùa hạ, ba cậu bé xen vào cuộc sống của một ông lão cô đơn, cấm cảu, sống cũng chẳng khác gì đã chết thì ngược lại, ở Mùa thu của cây dương, một bà cụ lại tìm cách đem niềm vui sống quay lại với một cô bé con lớp 1. Từ đầu đến cuối truyện là những nỗi ám ảnh về cái chết, bắt đầu từ sự kiện bố của Chiaki ra đi đột ngột, đến nỗi cô bé nghĩ rằng bố giống như là bị rơi xuống cái hố đen ngòm, đang chực chờ đâu đó để nuốt chửng con người ta. Một cô bé con mà đã lo lắng, suy tư như bà cụ già, đi học thì cứ lo quên cái này cái kia rồi chạy về nhà vài ba bận, sợ rằng mẹ cũng rơi xuống cái hố đen đó rồi biến mất, bức bối vì hoa quả cúng trên bàn thờ bố cứ héo úa dần, “người đã chết rồi thì có ăn được nữa không?” Chỉ đến khi bà cụ tiết lộ cho Chiaki “bí mật” về “việc làm thêm” của bà, rồi Chiaki bắt đầu viết những lá thư để nhờ bà chuyển đến người bố đã khuất thì lòng cô bé mới cảm thấy thanh thản, nhẹ nhàng hơn.

    Những lá thư. Đó là chi tiết đóng một vai trò rất quan trọng trong Mùa thu của cây dương, có lẽ vì thế mà sách còn có tên tiếng Anh là The Letters. Những lá thư chứa đựng tình cảm và những trải lòng mà Chiaki dành cho bố, bí mật của mẹ, tình cảm ngây thơ, chân thành mà Chiaki dành cho bà cụ thể hiện qua chi tiết cô bé không muốn bà chết nên “kiềm chế” viết thư và viết với chữ thật nhỏ, còn muốn hy sinh bản thân mình để bà được sống, vậy mà cuối cùng lại không đủ can đảm nhìn vào cái ngăn kéo để thư. Sự hồn nhiên, trong trẻo của Chiaki cũng là yếu tố khiến người đọc thêm phần yêu thích Mùa thu của cây dương so với một Khu vườn mùa hạ với Kiyama già dặn, đôi khi có những suy nghĩ nặng nề quá. Chiaki thương mẹ nhưng cũng giận mẹ, tại sao lại khoá chặt lòng mình, sao lại cứ thản nhiên như thế dù rõ ràng là mẹ vẫn đang đau khổ. Cô bé chỉ muốn mẹ được hưởng hạnh phúc, “thứ hạnh phúc không gơn chút mây mờ”.

    Những khoảnh khắc hạnh phúc trong khoảng thời gian ở Trang viên Cây dương của Chiaki cũng là những chi tiết mình yêu thích: Chiaki cùng bà cụ và cô Sasaki nướng khoai, Chiaki và bà cụ ăn bánh đậu Đại Phúc, những con mèo hoang cứ lục đục mò đến tìm cái ăn, tình bạn hồn nhiên của Chiaki và Osamu con trai bác Nishioka. Nhắc mới nhớ, mình thích cái cách tác giả cho mỗi nhân vật một kết thúc tốt đẹp và viên mãn: mẹ của Chiaki kết hôn với một người đàn ông tốt, cô Sasaki vẫn thế nhưng có vẻ như cô hài lòng với cuộc sống của mình, bác Nishioka làm mình cảm thấy hơi buồn vì bác có vẻ cô đơn nhưng bất ngờ thay cuối cùng bác cũng xây dựng được cho mình một công ty vận tải riêng và bác rất hài lòng, có vẻ như sau đoạn kết Chiaki và Osamu sẽ nối lại liên lạc, hai người có vẻ rất hợp nhau nữa. Mọi thứ đều đi vào quỹ đạo nhỉ. Bà cụ ở trên trời cao hẳn cũng sẽ rất vui.

    Mùa thu của cây dương là một cuốn sách chan chứa tình người, truyền tải những thông điệp về sự sống và cái chết vào một câu chuyện nhẹ nhàng dễ đọc dễ cảm nhận…..