Thâm tình tựa như cạn

Chương 44



Edit: Michellevn

Tâm trí Giang Mạn hỗn loạn vô cùng, hai mươi lăm năm cô sống mà chưa bao giờ mâu thuẫn thế này.

cô hiểu rất rõ, một người không thể tự mình chọn xuất thân và lý lịch được, Trình Khiên Bắc và mẹ sinh sống trong khu phố Hạ Đường hỗn loạn, để sinh tồn không bị áp bức thì đối đầu hung dữ là cách sống duy nhất mà anh có thể chọn, ngay cả khi anh đã từng chạm mốc ranh giới luật pháp, thậm chí là vượt qua, cô cũng không có cách nào chỉ trích trải nghiệm này. Bởi vì trước sự sinh tồn, thì điểm mấu chốt và nguyên tắc có thể thực sự không còn quan trọng như vậy nữa.

Tuy nhiên, cô lại không đối mặt được với sự thật, rằng ở mức độ nào đó thì xuất thân và lý lịch đã quyết định tính cách và số phận của một con người, sự thật hiện giờ Trình Khiên Bắc đã thoát khỏi phố Hạ Đường sao? Hay nói rằng sự trưởng thành đó đã in sâu vào trong xương cốt, quy tắc và luật pháp đối với anh mà nói là không đáng nhắc tới, cho nên trong những hành vi phạm tội của Vương Hạo Thiên, anh cũng chiếm cứ một phần nhỏ chăng?

Đến cả những người đàn ông xuất thân từ nông thôn ra và có chút thành công ở chốn thành thị thì cũng sẽ bị gắn cho cái mác phượng hoàng nam (*), cũng là vì không thể xóa bỏ được ảnh hưởng của hoàn cảnh. Mà Trình Khiên Bắc so với phượng hoàng nam bình thường này thì nguy cơ hơn rất nhiều lần.

(*)Phượng hoàng nam - 凤凰男: Đề cập đến những người (nam giới) xuất thân từ gia đình nghèo khó (đặc biệt là sinh ra từ nông thôn) đã bỏ nhiều công sức để đi học, sau đó thì ở lại thành phố để làm việc. Chính vì thế họ sẽ có cuộc sống, gia đình, suy nghĩ… trái ngược với những cô gái thành thị và sẽ dẫn đến nhiều mâu thuẫn nếu như họ yêu nhau.

một mặt Giang Mạn hiểu và đau lòng về lý lịch trưởng thành này, mặt khác lại lo sợ Trình Khiên Bắc thật sự đã làm những chuyện vượt qua ranh giới.

Nhưng có một điều chắc chắn được xác định là cô sẽ không từ bỏ anh vì nỗi lo sợ này.

Cũng không biết có phải là do không phải đi làm hay không mà thời gian có vẻ trở nên dài lê thê. Giang Mạn đi lang thang bên ngoài đến mệt mỏi mà sắc trời mãi vẫn còn sớm. cô bèn đi thẳng tới siêu thị mua chút đồ ăn, rồi mới từ từ lái xe về nhà.

Quả nhiên, trước cửa khu chung cư Trình Khiên Bắc đã tụ tập không ít phóng viên, cũng may là chung cư cao cấp canh phòng nghiêm ngặt, những phóng viên này không vào trong được. Mà ngay trước khi họ phát hiện ra cô thì cô đã chạy thẳng xe tiến vào trong hầm để xe, không cho người ta cơ hội chặn xe lại.

Lúc Trình Khiên Bắc về là Giang Mạn đang đứng trong bếp khuấy nồi canh, có lẽ có chút không tập trung nên không nhận ra Trình Khiên Bắc đã về, mãi cho đến khi anh đứng ở cửa phòng bếp gọi cô, cô mới giống như giật mình mà quay đầu lại. Bởi vì quá đột ngột, vô tình khiến chiếc muỗng đang khuấy canh rớt một vài giọt lên mu bàn tay, nóng đến nỗi cô phải che tay lại và hít hà.

Trình Khiên Bắc cau mày, bước vào trong, kéo cô đến trước bồn nước, nắm bàn tay bị bỏng của cô để dưới vòi nước lạnh.

" không sao không sao mà!" Giang Mạn vội vàng nói

Trình Khiên Bắc giữ tay không để cô lộn xộn:" Xối nước một chút đã, tránh cho phồng rộp."

Nước lạnh xối lên tay, cơn đau rát lui dần, Giang Mạn mỉm cười:" thật không sao mà."

Trình Khiên Bắc để nước xối cho cô một lát, cúi đầu nhìn mu bàn tay trắng nõn của cô, xác định không sao nữa mới buông ra.

" Hầm canh sao?" anh hỏi, đưa mắt nhìn nồi đất sét đang sôi ùng ục bên cạnh.

Giang Mạn gật đầu:" Rảnh quá mà, tìm chút chuyện làm, em làm thêm hai món nữa là có thể ăn được rồi."

Trình Khiên Bắc liếc nhìn các loại nguyên liệu nấu ăn đã được cắt sẵn trên bàn bếp, nói :" Để anh đi !"

Giang Mạn cười bảo:" Biết anh có tay nghề gia truyền rồi, nhưng em cũng không kém như vậy đâu. Cả ngày em đã không làm gì rồi, mãi mới tìm được chút việc, anh cũng đừng đoạt của em chứ."

Trình Khiên Bắc nhìn cô khẽ cười, gật đầu:" Được, vậy em cẩn thận một chút, đừng để bị bỏng nữa."

Giang Mạn có chút cạn lời mà bĩu bĩu môi:" Vừa nãy là do bị anh đột ngột xuất hiện làm cho giật mình thôi."

Giang Mạn nấu một nồi canh sườn, xào một đĩa cần tây bách hợp, một đĩa nấm mèo củ từ, đều phù hợp cho bữa tối. Bình thường cô rất ít nấu cơm, tay nghề cũng bình thường, có điều mấy món này cũng không cần đến nhiều kỹ năng.

Trình Khiên Bắc uống một ngụm canh, ngẩng đầu nhìn cô, không nói gì.

Giang Mạn hấp háy đôi mắt:" Sao hả?"

" Tốt hơn anh nghĩ."

Giang Mạn xì một tiếng:" anh đây là xem thường hay khinh bỉ em thế hả?"

Trình Khiên Bắc cười:" Chỉ là không nghĩ tới em còn có tiềm chất của hiền thê lương mẫu."

Giang Mạn cười gượng ha ha:" Nghĩ hay lắm, thế nhưng em lại là phụ nữ chuyên nghiệp trong thời đại mới."

Trình Khiên Bắc nhướng nhướng mày từ chối cho ý kiến.

Đây dường như là lần đầu tiên hai người ăn bữa tối nghiêm chỉnh ở nhà, ấy vậy mà cũng mơ hồ có loại hương vị gia đình, có lẽ bầu không khí quá tốt, hai người không ai bảo ai đều không nhắc đến chuyện bài tin trên báo. Trình Khiên Bắc còn phụ trách ăn sạch sẽ đồ ăn, đến cả một giọt canh cũng không để lãng phí.

Mãi đến khi ăn xong, thu dọn chén đũa cho vào máy rửa chén, hai người bật ti vi ngồi trên ghế sô pha nghỉ ngơi, sau khi xem xong bản tin của đài truyền hình địa phương, Giang Mạn mới không thể không mở miệng hỏi:" Những nội dung viết trong bài báo là thật chứ?"

Trình Khiên Bắc nhàn nhạt đáp:" Ừm"

Giang Mạn lại hỏi thăm dò:" Vậy những chuyện của Vương Hạo Thiên kia có liên quan đến anh không ?"

Trình Khiên Bắc nhìn cô :" Em thấy sao?"

Giang Mạn vẫn nói giống như ngày hôm qua:" anh nói không có thì em tin."

Trình Khiên Bắc bình tĩnh nhìn cô, qua một lúc lâu không nói gì, sau đó lại bỗng dưng lắc đầu cười:" không, nếu anh nói mà em tin thì em đã không đi phố Hạ Đường tìm chứng cớ rồi."

Giang Mạn nhíu mày:" Sao anh biết em đi phố Hạ Đường?"

Trình Khiên Bắc không trả lời câu này của cô, chỉ cười:" Tìm chứng cớ rồi sau đó thế nào? Có phải sợ hãi rồi hay không ?"

Giang Mạn nhìn dáng vẻ cười như không cười của anh, nhất thời nghẹn lại:" Em.........."

Trình Khiên Bắc đứng lên, nhìn cô từ trên xuống dưới:" không sai, đó chính là cuộc sống của tôi. Cha tôi là lưu manh ở phố Hạ Đường, mẹ tôi là người phụ nữ ở thị trấn nhỏ bị một người đàn ông thành phố lớn bỏ rơi, họ cũng chẳng đi học được mấy ngày, là nam nữ ở tầng đáy xã hội. Cả nhà tôi từng sống trong nhà ngang mười mấy mét vuông, sau đó nhà ngang mất đi, thì vẫn chen chúc trong một căn phòng phía sau quán ăn sáng không có cả nhà vệ sinh. Mười tuổi thì tôi mất cha và cùng mẹ sống nương tựa vào nhau. Thời đó con phố ấy cực kỳ hỗn loạn, lửa đảo gian lận khắp mọi nơi, ba ngày hai bữa đều có côn đồ lưu manh đến gây chuyện, tôi đã tận mắt nhìn thấy mấy lần có người bên đường bị chém chết, trong đó có lần ở ngay chính cửa quán nhà tôi, máu chảy khắp nền, mẹ tôi sợ ảnh hưởng buôn bán, kéo tôi đi cọ rửa cả đêm mới sạch, nhưng mùi máu không bay hết trong mấy ngày liền. Để trả ít phí bảo kê hơn một chút, mười tuổi tôi đã học cách chiến đấu với những tên lưu manh lớn tuổi hơn tôi, mãi cho đến khi Vương Hạo Thiên và tôi đánh trọng thương 3 tên lưu manh, thì bạo lực liên miên mới miễn cưỡng dừng lại. Ngoài ra, hằng đêm trên con phố đó, trời còn chưa tối đã có những người phụ nữ đứng ra chào mời gạ gẫm, đôi khi khách làng chơi và gái bán dâm tằng tịu với nhau ở ngay ngõ nhỏ cạnh nhà tôi, cách cái bàn tôi học bài chỉ hơn mười mét. Lúc mười bốn tuổi, có gái bán dâm cách vách nhà tôi, ngay tại lúc tôi sinh bệnh phát sốt mà kéo tôi vào nhà cô ta, nếu mẹ tôi không tìm được tôi thì lần đầu tiên của tôi chính là tằng tịu cùng với gái bán dâm." anh dừng lại một chút," Ba tháng sau, người phụ nữ đó chết trong phòng cô ta thuê, bởi vì HIV."

anh nói xong, khom người sát lại Giang Mạn, gằn từng chữ:" Thực ra bài báo đó viết còn xa với thực tế lắm, đây mới chân chính là cuộc sống mà tôi trải qua."

Giang Mạn cau mày nhìn thẳng vào đôi mắt giống như đang chất chứa bão giông của anh, một câu cũng không thể nói thành lời.

Trình Khiên Bắc khe khẽ cười, kéo cô dậy và bước vào trong thư phòng.

Đến cửa thư phòng, anh buông tay cô ra, tự mình bước vào, lấy từng chồng sách từ kệ sách tinh xảo bề thế ra rồi ném mạnh xuống đất.

Những cuốn sách này tản ra, lộ ra những trang sách đầy màu sắc, vừa nhìn thì đó là những cuốn sách liên quan đến hội họa.

Biểu cảm trên gương mặt Trình Khiên Bắc có chút điên cuồng, giống như đang cười mà cũng giống như đang phẫn nộ, anh cầm lên hai cuốn tập thật dày, chỉ vào những cuốn sách tán loạn kia, nhìn về phía Giang Mạn và nói :" Trong quá trình trưởng thành của tôi, chưa bao giờ tiếp xúc với nghệ thuật chân chính, tôi không hiểu cũng không thích, tôi buộc mình phải xem mấy thứ này, ghi lại nhiều ghi chú như vậy, để cho thấy tôi am hiểu nghệ thuật nhiều hơn, chỉ là vì để lấy lòng ông nội, tranh giành gia sản. TRong xương cốt tôi không hề có cái gì mà tác phẩm nghệ thuật xuất sắc cả, chỉ có u ám và thô tục của phố Hạ Đường mà thôi."

anh lại rút một tấm ảnh từ trong kỳ nghỉ hè ra, cảnh chụp của bức ảnh đó là trên đường phố náo nhiệt, Giang Mạn nhận ra đó là phố Hạ Đường. Trong bức ảnh là hai thiếu niên, mười lăm mười sáu tuổi, một người có mái tóc nhuộm màu vàng hình xăm lớn trên cánh tay lộ ra ngoài áo thun, người còn lại cắt tóc ngắn húi cua, trên cánh ngược lại sạch sẽ. Hai người kề vai sát cánh nhếch miệng cười dưới ánh mặt trời, trên miệng đều ngậm điếu thuốc.

Thiếu niên tóc ngắn húi cua chính là Trình Khiên Bắc, mà tóc vàng xăm trổ kia Giang Mạn không cần nghĩ cũng biết là ai.

Trình Khiên Bắc chỉ vào bức hình:" Bạn lớn lên từ nhỏ với tôi, không phải những học sinh giỏi mà em từng thấy trong đồng phục học sinh, nghiêm túc học tập ở trường, hay cùng lắm là len lén kéo tay nhau lén lút yêu sớm. Cậu ta là một thằng nhóc hư hỏng chính cống, mười hai mười ba tuổi đã cầm dao chém người trên phố Hạ Đường, học nghề cũng chưa học xong, đã từng ở trại quản lý trẻ vị thành niên và cả trại giam, hiện giờ còn là tội phạm truy nã. Nhưng cậu ta chính là người bạn tốt nhất của tôi. Chúng tôi muốn trở nên nổi bật, cho nên cùng nhau làm việc, cùng nhau kiếm tiền. Quan hệ của chúng tôi vĩnh viễn sẽ không thay đổi."

anh một hơi nói ra hết những lời này, đưa mắt nhìn Giang Mạn ở cửa, không nói gì thêm nữa, sau đó giống như giảm bớt áp lực mà di chuyển phía bàn sách dựa vào, rút một điếu thuốc từ bao thuốc lá trên bàn để lên miệng. Chỉ là tay cầm bật lửa không ngừng run rẩy, bật vài lần mà cũng chưa châm được điếu thuốc.

Giang Mạn đi tới, lẳng lặng cầm lấy bật lửa trong tay anh, châm hộ anh điếu thuốc kia.

Trình Khiên Bắc rít mạnh một hơi, rồi từ từ thở ra, nhìn người phụ nữ thần sắc khó đoán trong trong gang tấc, khóe miệng lộ ra chút mỉa mai:" không phải em muốn hiểu tôi sao? Đây chính là cuộc sống từng trải của tôi. Có phải cảm thấy rất dơ bẩn hay không hả công chúa điện hạ?"

Giang Mạn không tức giận vì giọng điệu nhạo báng mỉa mai của anh, ngược lại bình tĩnh nhìn anh, hồi lâu mới nhàn nhạt mở miệng:" anh vẫn luôn muốn thoát khỏi hoàn cảnh đó mà? Vì thế mới cố gắng học hành."

Trình Khiên Bắc từ chối cho ý kiến.

Giang Mạn nói tiếp:" anh cũng không muốn thối rữa ở chỗ đó, nên vẫn luôn kềm chế chính mình, sau mười bốn tuổi không làm ai tổn thương nghiêm trọng nữa, cũng không phạm pháp bất cứ chuyện gì nữa, đúng không ?"

Trình Khiên Bắc nhìn cô ánh mắt hơi hơi híp lại.

Nếu trước đó cô còn có chút hoài nghi lý lịch của anh vì trưởng thành mà phạm pháp, thì bây giờ cô đã rất chắc chắn, đúng là bởi vì lý lịch này khiến cho anh tuyệt đối không thể phạm pháp.

Bởi vì một cậu thiếu niên chứng kiến tội ác bạo lực và tình dục diễn ra như cơm bữa, đối với ranh giới phạm tội hẳn là mơ hồ, nhưng sau khi cậu mười bốn tuổi, lại không phạm phải bất cứ điều gì nữa, mà thay vào đó là không ngừng cố gắng học tập và thi đỗ vào đại học trọng điểm. Điều này cho thấy rằng trong môi trường đó, anh buộc mình phải tỉnh táo, đã vậy còn nỗ lực vạch rõ giới hạn với hoàn cảnh môi trường sống.

Tự chủ và lý trí đáng sợ này đã khiến anh thành công thoát khỏi phố Hạ Đường, trở nên vượt trội, trở thành người thành công danh xứng với thực, cũng nhất định giữ cho anh luôn luôn tỉnh táo, chưa đến mức vì danh lợi mà phạm pháp.

Cũng giống như trước đó cô không hiểu, với điều kiện của anh, sao có thể giữ mình trong sạch như vậy. thì ra cũng chỉ là cách phân rõ giới hạn.

hiện giờ Giang Mạn hoàn toàn tin vào anh nói anh chưa từng vi phạm pháp luật không phải là lời nói dối, có lẽ anh sẽ lợi dụng quy tắc trò chơi, dùng hết thủ đoạn, thậm chí vi phạm một ít đạo đức gì đó, nhưng tuyệt đối sẽ không phạm pháp, đây là điểm mấu chốt.

Bởi vì anh hiểu rất rõ, một khi anh vi phạm pháp luật thì những nỗ lực và sự kiên trì của anh từ phố Hạ Đường đi lên sẽ không còn ý nghĩa gì nữa.

Đối với Giang Mạn mà nói, đây cũng đã đủ rồi.

cô nhìn vào đôi mắt đã dịu đi của anh, lặng lẽ thở dài, nói :" Em muốn hiểu anh, đó là vì anh là người mà em muốn cùng tiếp bước bên nhau, em phải có trách nhiệm với chính mình. Lý lịch trưởng thành của anh quả thật vượt ngoài dự tính của em. Nhưng cái này không có gì đáng sợ cả, vì con người không có cách nào lựa chọn hoàn cảnh xuất thân của mình. Có thể môi trường trưởng thành của anh theo như lời anh nói thực dơ bẩn, nhưng anh thì không. Dĩ nhiên, có thể anh cũng không phải người tốt gì, nhưng trên đời này có mấy ai mà hoàn hảo không sứt mẻ chứ?"

Hai người cách nhau màn khói xanh nhàn nhạt, Trình Khiên Bắc yên lặng trong giây lát rồi hỏi:" Cho nên hiện giờ em đã hiểu anh rồi, xác định muốn cùng anh bước tiếp chứ?"

Giang Mạn im ỉm một hồi rồi cười lên gian xảo:" Vốn là đã xác định, nhưng giờ lại không chắc chắn nữa."

Trình Khiên Bắc nhíu mày.

Giang Mạn nhướng mày cười:" Suy cho cùng em là công chúa điện hạ, mà công chúa điện hạ thì có rất nhiều sự lựa chọn chứ."

Trình Khiên Bắc ngẩn người, rồi đột nhiên bật cười, dụi điếu thuốc trong tay vào trong gạt tàn thuốc trên bàn, ngay khi Giang Mạn vênh mặt quay người ra cửa thì ôm lấy cô từ phía sau đặt lên bàn sách rộng lớn,quơ tay quét đồ vật trên bàn xuống đất, rút thắt lưng ra và trói hai tay cô lại.

" Công chúa điện hạ bây giờ đã bị tôi bắt làm tù binh, sau này chỉ một mình tôi độc chiếm, sẽ không có sự lựa chọn nào khác nữa đâu." anh cười bảo

Hai tay Giang Mạn bị trói lại, cả người bị anh đè nặng không thể động đậy, kêu oai oái:" Trình Khiên Bắc, cái đồ xấu xa! Mau thả bản công chúa ra, bản công chúa ta đây sao có thể để nghịch tặc nhà ngươi nhúng chàm được hả!"

Trình Khiên Bắc cười phủ người xuống, ngăn chặn miệng cô.

một trận rối loạn, trận chiến kết thúc là đống sách nằm rải rác trên mặt đất.

Cả hai đều để trần cả người mà nằm đó, bởi vì được Trình Khiên Bắc ôm trong lòng, Giang Mạn ngược lại cảm thấy không khó chịu.

Toàn thân cô rã rượi, lười biếng cầm lấy một cuốn sách lật xem, cười bảo:" Tuy rằng anh nói anh không hiểu nghệ thuật cũng như không thích, ấy vậy mà có thể đọc hết bây nhiêu sách đó chứ!"

Trình Khiên Bắc dõng dạc đáp trả:" Cuộc sống bức bách."

Giang Mạn khẽ xì một tiếng:" Thế nên anh không thích nghệ thuật, vậy chứ thích cái gì?"

Trình Khiên Bắc:" Cũng không phải anh không thích nghệ thuật, thực ra một số hành động nghệ thuật thì vẫn khá ưa thích."

" Hả?"

Trình Khiên Bắc cười xấu xa bảo:" Ví như hành vi nghệ thuật vừa mới làm cùng em, anh rất thích."

Giang Mạn không chút khách sáo mà cầm quyền sách trên tay nện vào gáy anh. Rồi nhìn anh bị mình đập mà hít hà thì lại xoa xoa cho anh.

Xoa một hồi, dường như chợt nhớ ra gì đó, buồn cười bảo:" Cơ mà sao anh gọi em là công chúa điện hạ? anh đúng là không thiếu cách châm chọc mà!"

Trình Khiên Bắc cười:" anh cũng không phải châm chọc. Đối với thiếu niên thời tôi mà nói, cô gái có hoàn cảnh gia đình đãi ngộ tốt như em, vô ưu vô lự, không biết nỗi khổ nhân gian, thì có gì khác với công chúa đâu chứ?"

Giang Mạn bĩu môi ngẫm nghĩ, cười buột miệng:" Vậy trước kia anh có từng thích công chúa nào hay chưa?"

Trình Khiên Bắc làm bộ suy nghĩ một lát rồi nói :" không nói cho em."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
Developed by webtruyenhay.com
loading...
DMCA.com Protection Status