Thâm tình tựa như cạn

Chương 4: Đêm dài

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Michellevn

Beta: B.Cat

Nơi Giang Mạn ở là một căn hộ nằm trên tầng cao trong tiểu khu, do bố mẹ cô bỏ tiền ra mua lúc cô học đại học. thật may là cách nơi làm việc không xa lắm. Sau này cô đi làm thì sống một mình ở nơi này luôn.

Mở cửa ra, bởi sắc trời đã tối, lại kéo tấm rèm cửa, bóng tối tràn ngập bao phủ cả căn phòng. Giang Mạn đang định đưa tay lên bật đèn, nào biết còn chưa chạm tới được công tắc bên cửa, bỗng dưng cả người bị Trình Khiên Bắc ôm lấy từ phía sau, đè lên phía sau cửa, hơi thở ấm áp quen thuộc phả thẳng vào mặt. Trong bóng tối anh cứ thế bắt nạt người trước mặt, hung hăng ngậm lấy môi cô.

Giang Mạn bất ngờ không kịp phòng bị, trong quang cảnh tối om lại đột ngột bị thân mật khiến cô có loại cảm giác không an toàn, theo bản năng lấy tay đẩy anh ra. Nhưng mà người đàn ông này cao hơn cô cả cái đầu, tuy thoạt nhìn mặc quần áo có chút gầy, nhưng cô biết rất rõ khối cơ thể dưới lớp quần áo này của anh có bao nhiêu sức lực mạnh mẽ.

Có lẽ thấy cô có chút bất mãn không phối hợp, Trình Khiên Bắc sau khi cạy mở đôi môi cô, không nặng không nhẹ cắn vào đầu lưỡi cô một cái, cảm giác hơi đau, làm cho Giang Mạn dừng lại động tác trong tay, chỉ yếu ớt phủ lên vòng eo săn chắc của anh. Độ ấm làn da xuyên qua lớp áo mỏng, truyền tới lòng bàn tay cô, trong lúc ngẩn ngơ dường như có cảm giác bỏng cháy.

Cả người anh đều rất nóng, nhất là hơi thở ẩm ướt giữa hai bờ môi, giống như làn hơi nóng rực tỏa lên từ nước sôi. Mặc dù đã trải qua rất nhiều lần quấn quýt triền miên hôn gần gũi như vậy, nhưng Giang Mạn vẫn có chút không chịu nổi, cảm giác sắp nghẹt thở đến nơi, đầu óc mơ hồ, sức lực toàn thân đều theo xúc cảm nơi đầu lưỡi, bòn rút dần dần. Nếu không phải cánh tay mạnh mẽ của Trình Khiên Bắc đang siết chặt lấy cô, chỉ sợ cô đã đứng không nổi từ lâu.

Cũng may người đàn ông này còn có chút nhân tính, giữa lúc cô sắp không chịu nổi, hơi tách khỏi bờ môi cô.

"Tách" một tiếng.

Là Trình Khiên Bắc tiện tay bật điện lên.

Ánh sáng bất ngờ xuất hiện, khiến Giang Mạn vừa quen với cảnh tối theo bản năng hơi nheo mắt lại.

Trình Khiên Bắc cười như không cười nhìn gương mặt cô, đưa tay vuốt ve đôi môi cô đã bị mình hôn đến đỏ tươi, cố ý dán sát cơ thể vào cô, mập mờ cọ xát. Phản ứng cơ thể anh cực kỳ rõ ràng, Giang Mạn mở to cặp mặt mang theo chút sương mù trừng anh tức tối.

Trình Khiên Bắc cong khóe môi, nhướng nhướng mày, đôi mắt đen nhánh thâm sâu nhìn thẳng vào mắt cô, đáy mắt hơi lay động, giống như muốn nhìn thấu cô.

Cái cảm giác như sâu thẳm trong con người mình có thể bị người ta nhìn trộm, làm cho Giang Mạn có phần không thoải mái. Ngay khi anh lần nữa bao phủ lên môi cô, cô hơi nghiêng đầu tránh đi, đẩy anhra. Câu nói "Có thể đừng vừa vào cửa liền động dục được hay không" tính nói còn chưa ra khỏi miệng, chợt bừng tỉnh lại, mối quan hệ của hai người ban đầu chính là dựa vào "động dục" mà nên, vì thế lời đến bên miệng, lại đổi thành: "Còn chưa có tắm rửa nữa đó!"

Trình Khiên Bắc nở nụ cười trầm thấp, cuối cùng vẫn buông cô ra.

Giang Mạn nhặt túi xách rơi trên sàn nhà treo lên, đổi dép lê đi vào trong phòng, vẫn không quay đầu nói với người phía sau: "anh muốn uống gì thì tự mình mở tủ lạnh mà lấy, có điều tôi đi công tác hơn một tuần, cũng chỉ còn nước suối và mấy lon coca, anh uống đỡ chút."

Đến cửa phòng ngủ, không nghe thấy Trình Khiên Bắc đáp lại, theo bản năng cô quay đầu lại, người kia thế mà vẫn còn đang đứng ở huyền quan, nửa người dựa vào tủ giày. Bởi vì vừa trải qua ôm hôn mà mái tóc và trang phục có phần hỗn độn, vậy mà trông chẳng hề nhếch nhác khó coi, ngược lại thoạt nhìn còn có loại lười biếng gợi cảm.

Ánh mắt anh nhìn cô, khóe miệng cong lên mang ý cười, vẻ mặt thật khó đoán.

"Gì vậy?" Giang Mạn hỏi.

Trình Khiên Bắc nhún nhún vai, khẽ cười một tiếng, vẫn không nói gì, đứng thẳng lên đi vào phòng bếp.

Giang Mạn nhíu nhíu mày, hơi khó hiểu. Song trước nay cô vẫn không nhìn ra được anh đang suy nghĩ gì, cũng không có ý định đi đọc hiểu người đàn ông này, vì thế bĩu môi đi vào trong phòng.

*

Dầm mình dưới dòng nước ấm, khiến con người ta dễ chịu nhắm hai mắt lại. Sau mười ngày ở bên ngoài, loại cảm giác khoan khoái lâu rồi mới tận hưởng, thật sự khiến cho tâm tình con người không tệ.

Chỉ có điều còn chưa hưởng thụ được bao lâu, tấm rèm phòng tắm đã bị người ta roạt roạt kéo qua.

Đắm chìm dưới vòi sen, Giang Mạn nhất thời không phòng bị, tí xíu nữa bị dọa hết hồn, tựa hồ vô thức kéo khăn tắm che lại cơ thể.

Dường như động tác này của cô làm cho Trình Khiên Bắc buồn cười, nhìn cô cong môi khẽ cười ra tiếng.

Giang Mạn tắt vòi hoa sen, nhíu mày hỏi: "anh làm gì vậy?"

Trình Khiên Bắc đưa tay cởi quần áo mình, giọng nói rất chi là trịnh trọng: "Tiết kiệm nước, cùng nhau tắm."

Tin được chết liền! Giang Mạn oán thầm.

Đối với bất mãn của cô, Trình Khiên Bắc coi như không thấy, mau chóng cởi quần áo, tiện tay quăng lên bệ rửa mặt.

Mặc dù đã không phải lần đầu, nhưng lúc này, dưới ánh đèn sáng chói, nhìn thấy hết toàn bộ cơ thể như vậy, trên mặt Giang Mạn vẫn có chút mất tự nhiên.

Ấy vậy mà Trình Khiên Bắc lại thản nhiên như ruồi, chen vào không gian tắm vòi sen nhỏ hẹp.

Phản ứng đầu tiên của Giang Mạn là xê dịch lên phía trước, lại bị một tay anh từ phía sau kéo vào trong lòng, sau đó đưa tay mở vòi hoa sen.

Dĩ nhiên, nếu Giang Mạn cho rằng anh thật sự chỉ đơn thuần là tắm rửa, vậy thì cô thực sự quá đơn thuần rồi.

không ngoài dự đoán, tắm rửa như thế chưa được nửa chừng, đã thành một màn hỗn loạn. Đêm dài của đôi nam nữ, trong dòng nước ấm tỏa nhiệt dưới vòi tắm hoa sen đã chính thức bắt đầu.

*

"Ầm" một tiếng, một đường tia chớp xẹt qua cảnh đêm ngoài cửa sổ, làm cho phòng ngủ tối đen chợt lóe lên ánh sáng.

Giang Mạn vốn đã mơ mơ màng màng, bị tiếng sấm sét làm giật mình mở mắt, vửa mở ra đập vào mắt là hình ảnh quấn quít nhấp nhô của hai bóng hình trên tường. Tuy rằng chỉ lóe lên một cái rồi thôi, nhưng không hiểu sao lại nảy sinh loại cảm giác thẹn thùng, cơ thể đột nhiên co rút.

Trình Khiên Bắc đang bao trùm trên lưng cô, bật ra tiếng rên rỉ, bỗng dưng ôm siết lấy cô mạnh mẽ phát động.

Trong bóng tối tiếng thở gấp kéo dài hòa cùng tiếng rên rỉ, rốt cuộc sau nửa phút từ từ chậm dần.

Giang Mạn được giảm bớt lực nằm dúi đầu xuống gối, toàn thân giống như được vớt lên từ trong nước nóng. cô gắng gượng với tay cầm lấy điện thoại di động trên tủ đầu giường lên nhìn, đã sắp mười hai giờ rồi.

Haizz! Cuộc sống phóng túng này.

Trình Khiên Bắc xoay người nằm xuống bên cạnh cô, đưa tay mở đèn đầu giường, bên trong căn phòng tối đen được thắp sáng bằng ánh sáng vàng ấm áp, anh nhìn cô, khàn giọng hỏi: "Vẫn ổn chứ?"

Giang Mạn yếu ớt đáp: "Chắc là còn sống."

cô thật sự không biết người này sao mà sức lực dồi dào như vậy, mỗi lần không làm cô tiêu hao nửa cái mạng sẽ không ngừng lại. Cho dù cô cũng cảm thấy được hưởng thụ, nhưng vẫn khó có thể tránh khỏi cảm giác hơi xấu hổ vì sự buông thả thể xác thuần túy như này.

Trình Khiên Bắc nghe được âm thanh rầu rĩ của cô, khẽ cười một tiếng, cầm lấy bao thuốc từ đầu giường, quay đầu lại nhìn cái đầu bù xù bên cạnh, do dự một lát, lại để điếu thuốc đã rút ra trở về chỗ cũ.

Tiếng sấm ầm ầm lại vang lên bên ngoài cửa sổ, gió lùa qua màn cửa sổ bằng lụa mỏng, thổi nhè nhẹlàm bức rèm lay động.

Đôi nam nữ trên giường, một tựa đầu giường ngắm nhìn bên ngoài cửa sổ, một thì nhắm mắt nằm sấp trên gối đầu, không nhúc nhích.

không ai nói gì cả.

Chỉ có bóng đêm đang lặng lẽ trôi qua cùng thời gian.

Cũng không biết qua bau lâu, tiếng sấm sét rốt cuộc dừng lại, thay thế bằng âm thanh khác, từ từng giọt tí tách đến tiếng rào rào dồn dập, trong cảnh đêm mọi thứ yên ắng cô tịch, lại nghe có vẻ đặc biệt.

"Mưa rồi!" Trong phòng yên tĩnh bỗng vang lên giọng nói khẽ khàng của Trình Khiên Bắc, tựa như nóivới người bên cạnh, lại như chỉ là lơ đãng nói một mình.

Giang Mạn đã sắp ngủ, bởi vì câu nói thầm thì này, mơ mơ màng màng tỉnh lại, cơn buồn ngủ khônghiểu sao bay đi mất nửa.

cô lật người nằm thẳng lại, đầu hơi xoay về phía cửa sổ.

Gió thổi qua tấm màn lụa trắng, tiếng mưa rơi vào tai, giật mình có loại ảo giác không biết đêm nay là đêm nào.

Hai người không ngủ, cũng không nói chuyện gì nữa, như thể thật sự lắng nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ. Cả căn phòng tĩnh lặng, thế nhưng gây cho người ta loại ảo tưởng ấm áp khoan khoái.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
Managed by tapchianhdep.com
loading...
DMCA.com Protection Status