Thâm tình tựa như cạn

Chương 31

Edit: Michellevn

Toàn bộ chương trình do được ghi hình trong một lần, chỉ mất khoảng bốn mươi phút, khối lượng công việc đã giảm đáng kể cho khâu biên tập. Thời gian lúc này hẵng còn sớm, biết được hôm nay Trình Khiên Bắc không có sắp xếp gì khác, dĩ nhiên là Văn Hão và lão Vương phải thay mặt tổ chương trình mời anh ăn tối.

Chạng vạng sáu giờ tối, đoàn người làm xong công việc, lúc đến nhà hàng đặt trước thì Trình Khiên Bắc đã tới rồi, đang vui vẻ chuyện trò với người đầu tiên đến nhà hàng là Văn Hạo.

Ở trên đảo thì đương nhiên chính là ăn hải sản. Tổ chương trình hiếm khi đi công tác mà được ăn hoành tráng như vậy, thế nhưng Giang Mạn vừa trải qua một trận dời núi lấp biển, chỉ có thể trơ mắt nhìn những thức ăn muôn màu rực rỡ trên bàn kia, sau đó thì đau thương mà gọi một chén cháo củ từ.

Ngày hôm nay cô đã ăn ba bữa cháo, lại còn toàn là cháo đơn giản nhất, buổi sáng rồi trưa một mình mình ăn, thì vẫn không cảm thấy gì, mà lúc này so với đại tiệc trên bàn, lúc ăn cháo chỉ cảm thấy, trong miệng gần như vô vị mẹ nó hết rồi, dạ dày thì tẻ nhạt đến tiết ra cả nước chua. Vì thế người cả bàn nói chuyện trên trời dưới đất, cô cũng chẳng có hứng thú gì, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc để về nghỉ ngơi.

Hôm nay Trình Khiên Bắc là đại ân nhân của tổ chương trình, mọi người hận không thể cúng bái anh luôn, Văn Hão cùng lão Vương và cả đạo diễn, thay phiên mời anh uống rượu.

Có điều, anh uống được mấy ly thì khoát khoát tay, cười rằng:" Chút muộn tôi còn phải làm chút việc riêng nữa, không thể uống quá nhiều."

Văn Hão đùa vui nói :" Việc riêng buổi tối à? Hiểu hiểu. vậy thì ăn hải sản nhiều chút nhé, đàn ông làm việc riêng thì ăn hải sản là không có gì thích hợp hơn cả."

Có lẽ sau vài ly rượu có hơi bốc lên, cả người buông lỏng, trầm tĩnh tao nhã như Văn Hạo mà cũng không kìm được mà buông lời trêu chọc sắc tình.

Trình Khiên Bắc còn rất phối hợp, nhướng nhướng mày nhẹ nhàng bâng quơ nhìn Giang Mạn ở phía đối diện, mỉm cười:" nói chí phải.", sau đó liền không dấu giếm mà vươn tay cầm lấy hàu nướng, món thực phẩm tráng dương cao cấp.

Người cùng bàn đều mỉm cười đầy ý nhị. Đàn ông trẻ tuổi đẹp trai lại nhiều tiền, nếu đã ở lại vì kỳ nghỉ, thì cuộc sống về đêm nghĩ đến cũng là đặc sắc.

Giang Mạn liếc nhìn đôi mắt nhiễm chút men say của anh, nét mặt tỉnh rụi mà hớp một muỗng cháo củ từ.

một lát sau, điện thoại di động trong túi khẽ rung lên, cô thò tay lấy ra xem, là tin nhắn của Trình Khiên Bắc gửi tới.

- -- Hai ngày này ráng nhịn một chút, lúc nào bụng dạ tốt hẳn lên, tôi mời em ăn đại tiệc.

Cõi lòng Giang Mạn ấm áp, không kìm được ngước đầu nhìn anh một chút, đúng lúc đụng phải ánh mắt mắt cũng vừa ngẩng lên nhìn. cô nghĩ nghĩ, cúi xuống nhắn trả lời:Có thể nhìn mà không thể ăn, quả thực chính là sự tra tấn vô hình, khó chịu muốn khóc.

Gửi tin nhắn đi rồi mới nhận thấy mình giống như đang làm nũng, rò ràng không uống rượu mà sao lại cảm thấy lỗ tai có hơi nóng lên, cũng ngượng ngùng nhìn người đàn ông ở đối diện.

Trình Khiên Bắc cúi xuống đọc tin nhắn, môi cong lên khe khẽ cười, chợt ngẩng đầu lên và nói :" anh Văn, Vương tổng, đạo diễn Trương, đột nhiên tôi có chút việc xin cáo từ trước, cảm ơn mọi người tối nay đã chiêu đãi."

Đại ân nhân người ta đã dành cả buổi chiều như vậy cho họ, lúc này rời tiệc trước nhất, đương nhiên mọi người đều cảm thấy chẳng có gì là bất lịch sự cả, Văn Hạo cười bảo:" Cậu có việc bận thì cứ đi trước thôi, hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều. Hôm nào đó chúng ta lại tụ tập."

" Được!"

Trình Khiên Bắc đứng lên phất phất tay vời người cùng bàn, lúc tầm nhìn giao nhau với ánh mắt nghi hoặc của Giang Mạn, thì chân mày khẽ nhướng lên.

Giang Mạn:"............"

anh đang làm gì thế nhỉ, mới ăn được một nửa mà đã đi là sao? Nhưng anh vừa đi,cũng dễ cho mình lấy cớ chuồn luôn, người khác ăn đại tiệc còn cô chỉ húp cháo thật sự là không dễ chịu.

Còn chưa mở miệng, lão Vương đã kịp thời phản ứng, chậc một tiếng, bảo:" đã quên mất em viêm dạ dày, để em nhìn chúng tôi ăn đại tiệc, vô nhân đạo thật đấy. Hơn nữa xem như em cũng đã xách thương ra trận, bận rộn hơn nửa ngày trời, nhanh về nghỉ ngơi trước đi thôi!"

Giang Mạn như được đại xa, cười hì hì nịnh nọt lão Vương, xách túi chuồn luôn.

Nào biết đi ra khỏi phòng bao, mới vừa tới chỗ khúc cua, đã thấy Trình Khiên Bắc một tay đút túi quần,một tay lướt điện thoại, biếng nhác tựa người bên cạnh cửa thang máy, ánh mắt hơi có chút men say nhìn về phía cô.

" Ủa? Sao anh chưa đi ?"

"Đợi em." anh đứng thẳng người lên, nói lời giản dị.

Giang Mạn hỏi:" Sao anh biết tôi sẽ ra?"

Trình Khiên Bắc cúi đầu khe khẽ mỉm cười:" Nhìn cái kiểu ăn cháo hận đời bi thương của em, vai chính tôi đây đi rồi, khẳng định em sẽ tìm cớ chuồn đi luôn."

Giang Mạn đần thối ra, kế tiếp cũng cười lên:" Vì để tôi có thể tìm cớ rời đi, anh mới rời tiệc trước hả?"

Suy cho cùng, chốn quan trường, nếu khách quý là anh còn chưa rời đi, mà cô lại đi trước thì về tình về lý đều không thích hợp.

Trình Khiên Bắc nhún nhún vai từ chối cho ý kiến, xoay người nhấn mở cửa thang máy:" đi nào, tới chỗ của tôi."

Giang Mạn nhìn đồng hồ:" Sớm vậy, vẫn chưa tới bảy giờ đó!"

Trình Khiên Bắc nói :" Ngủ sớm dậy sớm."

Sau khi vào thang máy, Giang Mạn cười nhìn anh :" Xác định có thể nghủ sớm sao?"

Tính ra cũng đã hơn nửa tháng hai người không tiếp xúc thân mật rồi.

Trình Khiên Bắc đáp: "Nếu em không muốn ngủ sớm, tôi vẫn có thể thoả mãn em."

Giang Mạn khẽ cười lúc lắc cái đầu:" Thôi đi, ngày mai tôi vẫn phải làm việc đấy, cũng không có cách nào cùng anh lăn lộn nhiều đâu." Dừng một chút rồi nói tiếp:" đã vậy hôm nay ba bữa chỉ có húp cháo, cả người đều èo uột."

Trình Khiên Bắc cười nhẹ nhàng, bất chợt nói bằng giọng bâng quơ:" Nếu vậy hai chúng đi dạo bờ biển một chút nhé?"

" Được nha!" Đối với đề nghị không hề có chút nào cầm thú này, Giang Mạn vui vẻ đáp ứng.

Hơn bảy giờ tối cảnh trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng dẫu sao không phải nhân vật của công chúng, đồng nghiệp của Giang Mạn lại đều đang ở khách sạn, cũng không lo bị người ta chạm mặt. Hơn nữa tuy rằng hai người ngoài mặt là sánh vai nhau cùng đi, nhưng cũng không có cử chỉ gì là quá thân mật, nói là cặp đôi yêu nhau thì hơi quá, mà nói nam nữ bình thường thì cũng không vấn đề gì.

trên đảo ban ngày nóng bức, cũng chỉ vào lúc này, mặt trời đã lặn, khi có gió biển thổi, là thoải mái nhất.

Hai người không xuống bãi biển, chỉ đi trên hành lang dọc bờ biển, đi được một lát, liền ngồi xuống ghế dài bên đường. Đỉnh đầu là cây dừa, trước mặt là biển rộng, cả ánh tà dương đỏ rực, bọt nước trắng xóa, làm cho tinh thần người ta thanh thản.

Trong khoảnh khắc này Giang Mạn và Trình Khiên Bắc đều lười biếng nhắm mắt lại cảm thụ gió biển mà không nói năng gì.

Cũng không biết qua bao lâu, Giang Mạn chậm rãi mở mắt ra, có lẽ vì đã uống rượu, Trình Khiên Bắc ở bên cạnh vậy mà ngủ luôn rồi. Phần gáy anh gác lên ghế dài, có vẻ không dễ chịu lắm.

Giang Mạn nghĩ nghĩ, khe khẽ ấp đầu anh xuống và đặt lên đùi mình.

Trình Khiên Bắc không tỉnh lại vì động tác này, chỉ thoáng cựa quậy, rầm rì một tiếng, rồi lại ngủ tiếp.

Giang Mạn cúi xuống nhìn một bên sườn mặt của anh, bỗng dưng cô nhận thấy, vào lúc này người đàn ông dường như đã cởi bỏ lớp bọc cứng rắn bên ngoài, nếu có chút dịu dàng thì đều đã bộc lộ hết ra ngoài, đến nỗi có phần yếu đuối không chịu nổi, vì thế cô không kìm được mà đưa tay sờ sờ gương mặt anh.

Còn chưa kịp thu tay lại, bất chợt bị Trình Khiên Bắc túm lấy.

Đôi mắt người đàn ông chậm rại mở ra, con mắt đen sâu thăm thẳm, vẻ mặt khó đoán nhìn cô từ dưới lên.

" Đừng đối xử tốt với tôi." Đột nhiên anh nói .

" Hả?" Giang Mạn không hiểu vì sao anh lại nói như vậy, thậm chí còn hoài nghi có phải anh đang nói mê hay không .

Trình Khiên Bắc thấy cô không nói gì, sau một lát, ngồi bật dậy, nhìn ra biển cả trước mặt mà không nói lời nào.

Nếu đối tốt với tôi, tôi sẽ không nhịn được mà túm lấy em không buông.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
Managed by dantaichinh.com
loading...
DMCA.com Protection Status