Thâm tình tựa như cạn

Chương 22: Đổi mới 2

Edit: Michellevn

Trình Khiên Bắc đương nhiên cũng chẳng phải người tốt lành gì, dù cho cô không hề biết gì về ảnh hưởng của mình đối sự phát tài của anh tại nhà họ Diệp, nhưng chỉ cần nhớ đến lúc trước anh không yêu Ninh Nhiễm mà vẫn ở bên cô ấy, rồi cả trước khi chưa chính thức chia tay đã cùng cô đi thuê phòng khách sạn, cũng đã đủ để nói rõ người này không hề có dính dáng tí nào đến quang vĩ chính ( quang vinh, vĩ đại, đứng đắn)."

Đấy là còn chưa kể đến, vì muốn được chia tài sản, anh còn mời cô đóng kịch trước mặt ông cụ Diệp.

Đương nhiên là Giang Mạn đã qua lâu rồi cái độ tuổi dùng tam quan để đánh giá người ta, mặc dù cô không tính là người ủng hộ thuyết xã hội Darwin và luật rừng, nhưng cũng hiểu trong thế giới hiện thực này, ngay thẳng lương thiện chưa bao giờ là phẩm chất cần thiết cho một người thành công.

trên thực tế, trong số người thành công mà cô đã tiếp xúc, rất ít trong số họ là người tốt đúng nghĩa của nó.

Bởi vì từ lâu đã hiểu được bản chất của xã hội, cho nên lời nhắc nhở của Hứa Thận Hành, thật sự chẳng có liên quan gì cả.

Từ trung tâm mua sắm đi ra, vẫn chưa tới sáu giờ, đã đến giờ cơm. Vốn dự tính ăn cơm cùng Mạnh Vũ, nhưng kẻ này vừa lâm trận liền bỏ trốn, đã vậy nói chuyện với Hứa Thận Hành bao nhiêu là cái loạn xị cả lên, khiến cô hết sức khó chịu, chẳng còn thèm ăn gì nữa, chỉ muốn lái xe đi loăng quăng.

Bí mật vốn dĩ không có người biết, đột nhiên lại phơi bày toàn bộ trước một người, thậm chí còn đào hết cả chân tướng đến là rành mạch, quả thật có thể khiến tâm tình người ta chẳng thể mà vui vẻ được.

Đương nhiên Giang Mạn tin tưởng Hứa Thận Hành không phải người có thể nói lung tung khắp nơi, thực ra cô cũng không phải sợ quan hệ của mình và Trình Khiên Bắc bị người khác biết được, cô chì là sợ phiền phức mà thôi.

nói cho cùng, mối quan hệ này, nếu không có gì xảy ra bất ngờ, thì sẽ nhanh chóng kết thúc. Ý định trước kia của cô chính là lặng lẽ bắt đầu, lặng lẽ kết thúc, vì vậy không mong muốn bị phơi bày cũng như bị phá đám.

Lái xe lang thang một mình ở bên ngoài đến gần mười giờ, mới dứt bỏ được phần nào đó tâm trạng phiền loạn này.

Mở cửa bước vào nhà, đưa tay bật mở công tắc bóng điện bên sau cánh cửa, rồi lại nhìn thấy một người ngồi trên ghế sô pha, cô giật mình suýt nữa thì nhảy lên.

" Đến lúc nào vậy? Mà sao đèn cũng không mở nữa?" Sau khi Giang Mạn nhìn rõ là ai, thở ra nhẹ nhõm, túi mua sắm trong tay đặt lên tủ giày ở huyền quan, buột miệng hỏi.

Ở chỗ này của cô, Trình Khiên Bắc mà qua đêm hầu hết thời gian là vào thứ sáu, thỉnh thoảng anh sẽ dậy muộn. Nếu cô có việc muốn ra ngoài, thì đợi anh cùng đi, như vậy khá là phiền phức, vì thế đưa cho anh một chìa khóa để lúc nào anh đi thì khóa trái cửa lại cho cô.

Chỉ là chìa khóa này trước đây anh chỉ sử dụng nó khi đi ra ngoài. Đêm nay là lần đầu tiên anh đến khi cô không ở nhà, không mời mà đến.

Do đó, Giang Mạn vẫn hơi ngạc nhiên khi trông thấy anh.

Quan trọng nhất là, một người to lớn sống sờ sờ ngồi trên ghế sopha mà lại chẳng có bật đèn gì hết, cũng không biết là đã ngồi bao lâu rồi nữa, nghe thấy cô vào cửa mà cũng chẳng có phản ứng động tĩnh gì cả.

Mãi đến khi cô nói chuyện, Trình Khiên Bắc mới vuốt vuốt cái trán, dường như có chút mệt mỏi:" Cũng không lâu lắm, đúng lúc đi qua chỗ này của em, gửi tin nhắn cho em mà không thấy trả lời, nên lên trước vậy."

Giang Mạn lấy điện thoại di động ra nhìn, quả nhiên là anh có gửi tin nhắn tới, hỏi cô lúc nào về.

cô nói :" Ở trên xe suốt, không để ý điện thoại di động."

cô vừa nói vừa đi tới, mới nhận ra trên bàn trà có một chai rượu đỏ đã mở, bên cạnh chai rượu đặt hai cái ly, rượu trong chai đã vơi đi hơn nửa, mà ly rượu thì đã cạn khô, có thể hình dung người này uống thế nào rồi.

Rượu này nhìn có hơi quen mắt, Giang Mạn nhớ ra là chai trong tủ của mình kia, cười hỏi:" Đây là anh Văn tặng cho tôi đấy, tôi còn không nỡ uống, đã bị anh mở ra như vậy rồi?"

Trình Khiên Bắc liếc nhìn cô một cái:" Văn Hạo tốt với em quá nhỉ!"

Giang Mạn đáp:" Đúng vậy! anh ấy rất quan tâm tôi mà."

Trình Khiên Bắc khẽ cười lên:" Đàn ông quan tâm phụ nữ, nói chung là chẳng có ý tốt gì cả. Văn Hạo xem ra cũng không phải dạng người khiêm nhường quân tử đâu? Tôi đã nghe nói về chuyện của anh ta, em cũng đừng tiếp xúc quá."

Giang Mạn hơi sững người, tiếp đó bật cười:" Đàn ông quả nhiên là hiểu đàn ông nhất, lại còn thích suy bụng ta ra bụng người."

Trình Khiên Bắc bình tĩnh nhìn cô, nét mặt không hề thay đổi, khó mà đoán ra cảm xúc, khiến cô đang cười lại biến thành buồn bực, giống như giấu đầu hở đuôi mà ngồi xuống bên cạnh anh, cầm chai rượu lên rót một ít vào cả hai ly, rồi đẩy một ly qua cho anh, nói:" Rượu ngon thì phải có người uống cùng, một mình anh uống thì có ý nghĩa gì hả? không biết còn cho rằng anh uống rượu giải sầu đấy?"

Trình Khiên Bắc đón lấy ly rượu, cười như không cười:" Tôi không thể uống giải sầu sao?"

Giang Mạn đáp:" anh có gì mà sầu não chứ? sự nghiệp thành công khi tuổi đời còn trẻ, toàn bộ tác phẩm và bản thảo của ông cụ Diệp đều trao lại cho một mình anh. Tóm lại là anh muốn cái gì mà không có hả?"

Trình Khiên Bắc cười:" Em đề cao tôi quá rồi đó, cái tôi muốn có mà không lấy được, nhiều lắm."

" thật vậy chăng?" Giang Mạn có chút hăng hái nghiêng đầu nhìn anh ," nói ra nghe thử coi, để tôi vui vẻ chút nào."

Trình Khiên Bắc bưng ly rượu lên nhấp một ngụm, ngẩng đầu nhìn cô, chuyển qua đề tài khác, nói bằng giọng bâng quơ nhẹ nhàng:" Tối qua, thái độ của tôi không tốt lắm, em đừng để ý."

Giang Mạn hơi ngẩn người, lúc này mới nhớ ra tối qua quả thật hai người có chút chiều hướng ra về chẳng vui, có điều cô cũng không để trong lòng, dù sao thì anh nói cho Hứa Thận Hành biết chuyện kết hôn của hai người, điểm xuất phát đúng là có thể khiến cô giảm bớt dây dưa phiền phức với bạn trai cũ, chỉ là cô không ngờ Hứa Thận Hành đã điều tra rõ chân tướng nhanh như vậy.

Mà nguyên nhân chủ yếu cô không để trong lòng chính là, cô cũng không có dự định lúc đang cùng anh duy trì mối quan hệ để xảy ra chuyện gì không vui. Dù sao đây là mối quan hệ mà cô cảm thấy sự thoải mái vừa tầm, có thể gặp mặt vui vẻ, chia tay yên bình là tốt nhất.

Giang Mạn dịch qua chút, nói bằng giọng không để ý lắm:" anh không nói, tôi cũng không nhận ra được thái độ anh không tốt, có thể để ý gì hả?" nói xong lại mỉm cười," Hứa Thận Hành là cháu bên ngoại của cha anh, cho dù tối qua anh không nói cho anh ta, thì chẳng mấy chốc anh ta cũng biết nhanh thôi."

Trình Khiên Bắc trầm mặc giây lát, khẽ nhíu mày hỏi:" Cậu ta nói cho em?"

Giang Mạn gật đầu, buồn cười đáp:" Thậm chí chuyện chúng ta kết hôn giả, rồi vì sao kết hôn, anh ấy đều biết rõ mồn một, tôi cũng phục anh ta luôn."

Trình Khiên Bắc hỏi:" Nguyên do cậu ta nắm rõ những cái này, là muốn hợp lại với em sao?"

Giang Mạn nhún nhún vai từ chối cho ý kiến.

" Vậy còn em?"

Giang Mạn cười:" Tôi giống kiều người sẽ quay đầu ăn lại cỏ cũ sao?"

" Xác thực không giống."

Giang Mạn hít sâu một hơi, nói :" Giờ đây nhìn lại bản thân mình lúc trước, tôi vẫn cảm thấy rất buồn cười, đầu óc yêu đương gì mà có thể thích một người cả bảy năm trời, quả thực có thể xưng là tình thánh, cũng may là lạc đường mà biết quay về kịp lúc."

Trình Khiên Bắc nghiêng đầu nhìn cô, nhưng chỉ cười mà không nói.

" anh cười gì chứ?"

Trình Khiên Bắc nhướng nhướng mày:" thì tâm trạng tốt."

" Vừa rồi không phải còn nói uống rượu giải sầu sao?"

Trình Khiên Bắc đáp:" Đột nhiên tâm trạng trở nên tốt hơn rồi."

Giang Mạn cười:" Tôi đã nói mà người như anh thì có gì mà phiền não, vốn muốn nghe anh kể cho tôi chút chuyện không vui, để tôi vui vẻ một chút, xem ra là không được rồi."

Trình Khiên Bắc vươn tay ra nắm lấy eo cô, bế cô ngồi lên đùi mình, đôi môi mang theo mùi rượu hôn hôn cô, mờ ám nói :" không thể để em vui vẻ hay sao?"

Giang Mạn ôm cổ anh, cũng hôn trả lại anh, cười bảo:" Cũng được, chỉ là tôi còn chưa tắm nữa, anh đợi một chút đi."

Vừa dứt lời, cái bụng đột nhiên kêu vang lên rột rột, buổi chiều cô không ăn cơm, lúc này cảm thấy đói bụng. Có điều cô cũng không quan tâm lắm, nhảy từ trên người anh xuống. Vừa chạy vào trong phòng vừa chỉ chỉ phía bàn trà:" Làm phiền Trình tổng uống xong thì thu dọn cái bàn một chút."

Trình Khiên Bắc nhìn cô khẽ cười ra tiếng, gật gật đầu.

Nước ấm từ vòi hoa sen dội xuống cơ thể, gột rửa đi sự mệt mỏi của một ngày.

Giang Mạn ngẫm nghĩ, rốt cuộc là khi nào thì mình và Trình Khiên Bắc biến thành mối quan hệ ngầm hiểu mập mờ thế này nhỉ?

À, là khoảng một năm trước, hoặc là sớm hơn một chút.

Khi đó cô đi làm cũng được gần hai năm, thực ra ngay từ đầu cô chưa bao giờ nghĩ, có một mình mình sẽ giữ mối quan hệ mờ ám bí mật với một người đàn ông.

Mặc dù thất bại trong mối quan hệ yêu đương với Hứa Thận Hành khiến cho cô có cảm giác khó mà thoát ra khỏi sự thất vọng,nhưng cô cũng không phải loại con gái tiêu cực, thất bại một lần thì tâm như tro tàn liền cho rằng đời chỉ là hư ảo. Có thể trong một thời gian, không có nhiều hứng thú trong việc tạo dựng một mối quan hệ mới, nhưng sâu thẳm bên trong, lại vẫn ôm ấp chút nào đó ảo tưởng về tình yêu.

Tuy nhiên vì công việc, cô xem như đã đưa nửa chân tiến bước vào trận chiến danh lợi, triệt để mở ra cánh cửa thế giới mới. Những chuyên gia ưu tú trong ngành kinh doanh thương nghiệp mà cô từng ngưỡng mộ kính trọng kia, bởi vì tiếp xúc gần gũi, hình tượng sụp đổ ầm ầm. Thậm chí ngay cả Văn Hạo cô từng sùng kính nhất, cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Đối với cô mà nói, Văn Hạo là người khiêm nhường quân tử, là đàn anh tốt, người anh lớn tài giỏi, quan tâm lớp đàn em. Thậm chí vì anh đối với cô vô cùng chăm sóc, khiến cho trái tim hư vinh của cô gái trẻ khó tránh khỏi chộn rộn.

Vì vậy lúc nghe tin đồn Văn Hạo bao nuôi một sinh viên nữ, cô còn chưa tin. Suy cho cùng nam chưa kết hôn nữ chưa gả chồng, thì đều không thể xem đó là mối quan hệ bao nuôi được.

Mãi cho đến ngày đó, vô tình cô ngồi nhờ xe của Văn Hạo về nhà, trên đường anh ta nhận được một cuộc điện thoại, đầu kia là tiếng một cô gái, không biết hai người nói gì đó, anh ta ngắt điện thoại một cách rất lạnh nhạt, rồi chuyển đi một món tiền.

Giang Mạn không tò mò dò la, nhưng chính Văn Hạo lại tự mình nói với cô:" Đây chính là nữ sinh viên mà mọi người đồn đại."

"Ah?" Giang Mạn đơ người giây lát mới phản ứng lại được anh ta đang nói gì, nghĩ nghĩ một chút rồi hỏi thử:" Vì sao?"

Vì sao không có một người bạn gái qua lại thật tốt, cứ nhất định phải tạo mối quan hệ theo cách này.

Dĩ nhiên Văn Hảo hiểu ý cô, đáp lại bằng giọng hờ hững:" Ngại rắc rối, kiểu tiền trao cháo múc này đơn giản hơn nhiều." nói xong lại buồn cười bảo," Em xem, đàn ông đều không phải thứ tốt. Cho nên con gái cũng đừng quá dễ dàng mà trao đi trái tim, tận hưởng cuộc sống là tốt rồi."

Giang Mạn từng kính trọng người này nhất, vì một câu nói khiến cô hoàn toàn mất đi ảo tưởng về tình yêu. Làm thế giới quan của cô vốn đang bấp bênh, cuối cùng sụp đổ.

Vài ngày sau, cô và đồng nghiệp đi quán bar uống rượu thư giãn, trông thấy những đồng nghiệp nam nữ độc thân hoặc cả không độc thân kia chẳng hề e dè mà quyến rũ lẫn nhau, khiến cô rơi vào cảnh mê man.

Chính là đang trong lúc mê man đó, cô đã gặp được Trình Khiên Bắc đến uống rượu.

Mặc dù đã gần hai năm kể từ đêm hai người ở bên nhau, nhưng suy cho cùng, đã từng có một quan hệ thân mật như vậy,trong thời gian hơn một năm này, tháng nào cũng trên danh nghĩa là vợ chồng chơi trò đóng kịch trước mặt ông cụ Diệp, thì hai bên không tính là xa lạ.

không xa lạ, liền có một số chuyện liền đơn giản hơn.

Vì thế, cô vô cùng bình tĩnh mời Trình Khiên Bắc về nhà cùng cô.

Có lần thứ hai này, cũng sẽ có lần thứ ba, kiểu quan hệ ngầm hiểu lẫn nhau này, cứ thế mà duy trì như vậy.

Có đôi khi Giang Mạn cũng thực khinh bỉ chính mình, vì sao mà lại bị ảnh hưởng bởi môi trường sống, rõ ràng thế giới này thực ra cũng không quá tệ, ngay cả khi cô đã qua lại trong cái vòng tròn đó, vẫn tồn tại những câu chuyện tình yêu ---- mặc dù là không nhiều.

Nhưng niềm tin một khi sụp đổ, thì rất khó gầy dựng lại.

Đặc biệt là khi cô nhận ra rằng, kiểu quan hệ nam nữ không yêu đương này, cũng có thể khiến cho người ta cảm thấy được sung sướng và thoải mái, cô liền rất thản nhiên mà đối mặt.

*

Giang Mạn tắm xong sấy cho tóc khô luôn, từ trong phòng tắm đi ra, đã là nửa giờ sau, ly rượu trên bàn trà đã được thu dọn đi, lại được thay bằng một cái tô, trong tô là mì nóng nổi đang tỏa hơi.

Trình Khiên Bắc ngồi bên cạnh xem điện thoại di động, nghe tiếng cô đi ra, ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái, rồi nói :" Phòng bếp của em không có nhiều đồ lắm, tùy tiện nấu được chút mì, em ráng ăn đi ."

Giọng anh nhẹ nhàng bình thản, nói xong lại cúi đầu xem điện thoại, giống như đó chỉ là một chuyện vô cùng nhỏ nhặt không đáng kể.

Thế nhưng Giang Mạn thì đã có chút hộn độn trong gió.

Tối muộn rồi Trình Khiên Bắc nấu cho cô tô mì, kiểu gì cũng cảm thấy có gì đó sai sai!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
Developed by baohiemtot.com
loading...
DMCA.com Protection Status