Thâm tình tựa như cạn

Chương 21: Đổi mới 1

Edit: Michellevn

Thứ 7, Giang Mạn hẹn Mạnh Vũ là bạn cùng phòng hồi đại học đi dạo phố. Năm đó bốn người ở ký túc xá thì chỉ có cô là người ở thành phố, còn lại đều là người từ nơi khác đến, sau khi tốt nghiệp chỉ có mỗi Mạnh Vũ là ở lại nơi này, hồi còn đi học họ có mối quan hệ tốt nhất, sau tốt nghiệp lại ở cùng thành phố, xem như mối quan hệ khó mà có được giữa các khuê mật( bạn gái thân thiết).

Chẳng qua là quan hệ dù có tốt thế nào đi chăng nữa thì tốt nghiệp rồi mỗi người đều có cuộc sống riêng, một tháng tụ họp một lần đã xem như không tệ.

Hai cô gái với túi lớn túi nhỏ ra khỏi trung tâm thương mại, đi đến cửa hàng đồ uống ở tầng dưới cùng nghỉ ngơi.

Mạnh Vũ uống một ngụm nước chanh mát lạnh, đánh giá Giang Mạn từ trên xuống dưới ở phía đối diện, cười:" không phải cậu nói ngày nào cũng bị công việc cưỡng ép sao? Mà tớ nhìn cậu thì lại thấy giống như được đàn ông tưới tắm dài lâu á, ngày càng có hương vị phụ nữ hơn rồi!"

Dáng vẻ Giang Mạn xinh đẹp, nhưng lúc còn đi học phong cách của cô năng động rạng rỡ, quanh năm suốt tháng đóng khung trong quần jean và giày Converse, tuy cũng là điển hình của cô gái đô thị hiện đại, nhưng so với hương vị phụ nữ thì còn cách xa vạn dặm. hiện giờ đi làm đã được gần ba năm, khí chất cả người đều thay đổi rất nhiều, đúng chuẩn mỹ nữ đô thị.

Giang Mạn nghe bạn tốt nói như vậy, chợt nhớ tới Trình Khiên Bắc, không khỏi mỉm cười đáp lại:" Nếu thật sự được tưới tắm, thì tớ đây cũng là do công việc tưới tắm mà thôi."

Mạnh Vụ chớp chớp mắt hỏi:" nói thật đi, cậu độc thân bao nhiêu năm như vậy rồi, bộ không nghĩ tới tìm một người bạn trai sao?"

Giang Mạn cười:" Vội gì chứ, trong đài truyền hình chúng tớ phụ nữ độc thân trên ba mươi còn đầy ra đấy, tuổi tớ đây vẫn còn là cô bé đấy!"

Mạnh Vũ nói :" Tìm đàn ông cũng đâu phải kết hôn liền đâu, yêu đương thôi mà. Cậu đó, quanh năm suốt tháng đơn độc, cũng không sợ ảnh hưởng đến thể chất và tinh thần hả?"

Giang Mạn đáp:" Tốt xấu gì thì cậu cũng là phụ nữ làm việc cho doanh nghiệp nước ngoài, còn chưa trở thành đàn bà có chồng, mà sao đã bắt đầu giống mấy bà thím thế hả, chưa gì đã lo lắng chuyện chung thân đại sự của thiếu nữ nhà mình rồi?"

Mạnh Vũ xì một tiếng:" Còn thiếu nữ cái nỗi gì? Vài năm nữa thành gái ế đến nơi rồi." Ngưng chút rồi cười hi hi nói tiếp," Tớ cảm thấy phụ nữ ấy mà, tuy rằng sự nghiệp quan trọng, nhưng bên cạnh có một người đàn ông, cũng vẫn rất quan trọng. Khỏi cần phải nói, tình dục là mỹ phẩm chăm sóc da tốt nhất cho phụ nữ."

Giang Mạn cho một ánh mắt xem thường: "Vậy vừa rồi cậu mua bao nhiêu là sản phẩm chăm sóc để làm gì hả?"

Mạnh Vũ khoát tay:" Rồi rồi, chỉ là tớ cảm thấy bình thường cậu toàn tiếp xúc với những nhân vật lớn, nhân lúc còn trẻ đẹp, phải nhanh chóng tóm lấy một cao phú soái, họ ấy à, không có đợi chờ ai đâu."

Giang Mạn cười:" Cao phú soái thì có gì hiếm lạ chứ, mười tên thì có đến chín, bên ngoài nạm ngọc bên trong thối rữa."

Mạnh Vũ ngẫm nghĩ, ướm hỏi:" Cậu không phải vẫn chưa buông bỏ được Hứa Thận Hành chứ? Năm đó cậu nói sẽ cùng anh ta xuất ngoại, mà sao nói chia tay cái là chia tay luôn hả? Có điều kiểu đàn ông này dù có điều kiện tốt hơn đi chăng nữa, đối với cậu tốt bao nhiêu đi chăng nữa, nhưng cứ để mãi một người phụ nữ khác trong lòng thì quả thật là người đáng ghét."

Giang Mạn chớp chớp mắt, vẻ mặt lấy làm lạ:" Cậu nghĩ đi đâu vậy hả?Tớ là cái loại dây dưa đó sao? một mối tình non trẻ thanh xuân mà thôi, vào thời điểm đó thì vẫn xem là quan trọng, quá khứ thì đã là quá khứ. Chỉ là tớ cảm thấy yêu đương cũng chẳng có ý nghĩa gì cả."

Mạnh Vũ yên lặng một lát, rồi cười hỏi:" Là yêu đương không ý nghĩa? Hay là thất vọng về đàn ông, nên không dám đầu tư chân tình nữa hả?"

Giang Mạn nao nao, bỗng nhiên nhận ra mình vậy mà không thể cãi lại.

cô từng là một tín đồ của tình yêu, trong suốt thời kỳ thiếu nữ tản mạn, từng ảo tưởng không biết bao nhiêu là có thể có được một tình yêu hoàn hảo, cũng hết sức là tràn đầy tin tưởng.

Thế nhưng sự thật lại cho cô một đòn cảnh tỉnh, không chỉ là sự cố gắng sau bao nhiêu năm, mà cuối cùng vẫn như cũ, tình đầu kết thúc trong thất bại, mang đến cho cô cảm giác thất vọng, còn sau này gặp được những trai thanh gái lịch nhìn rực rỡ sáng sủa kia, sự đổi mới liên tục của họ khiến cô nhận thức được tình cảm của bản thân với người trưởng thành.

Tinh khiết, trung thành, cơ thể và trái tim phù hợp, có lẽ chỉ tồn tại trong các tác phẩm văn học giả tưởng và hoàn mỹ.

May mắn thay, từ trước đến giờ năng lực thích ứng của cô luôn mạnh mẽ, rất nhanh chóng đã kết nối với thế giới này, đối với đàn ông, không cảm giác yêu đương cũng có thể hưởng thụ tiếp xúc da thịt.

Chẳng qua là có đôi khi cũng sẽ cảm thấy có chút buồn bã và mất mát.

Chẳng hạn như hiện giờ bị Mạnh Vũ tùy tiện tung một kích thế này.

Giang Mạn trầm mặc một lát, cười đáp:" Cũng chẳng phải thiếu nữ tuổi teen nữa, cho dù tìm đàn ông, vậy thì trước hết cũng phải xem điều kiện đã, con người tớ thật ra lại rất thực tế. Lúc tốt nghiệp đó nhà tớ suýt nữa thì phá sản, cả một tháng vì xoay sở tiền, chút xíu nữa là tớ đã bán mình rồi, cho nên cũng không dám ảo tưởng vào cái gì mà tình yêu thuần khiết nữa."

Mạnh Vũ phá ra cười, giống như nghĩ đến gì đó, lại hỏi:" À, chuyện nhà cậu hồi lúc trước đó, giải quyết thế nào?"

Vào lúc đó, chủ cho thuê công xưởng của nhà Giang Mạn đột nhiên muốn bán nhà xưởng, cô vì chuyện này mà xoay sở chạy tiền khắp nơi, mấy bạn học quen thuộc đều biết, nhưng mọi người đều là gia đình làm công ăn lương, biết được chuyện thì cũng lực bất tòng tâm, sau đó không bao lâu thì nghe nói đã được giải quyết, nhưng cô cũng không nói tỉ mỉ, mọi người cũng không hỏi tới nữa. Mạnh Vũ cũng là nghe cô nhắc tới, mới tò mò buột miệng hỏi.

Giang Mạn ngẩn người, đáp qua loa:" Chính là tìm được một thổ hào (đại gia) có hứng thú đầu tư vào nhà máy, thì thuyết phục anh ta mua lại nhà xưởng, rồi tiếp tục cho nhà tớ thuê lại."

Mạnh Vũ chớp chớp mắt, dí dỏm:" không phải đã bán chính cậu rồi hả?"

Giang Mạn cười:" Sao có thể chứ?"

Mạnh Vũ không tiếp tục đề tài này nữa, mà chuyển qua đề tài khác:" À, mà này, hôm qua học viện chúng ta kỷ niệm ngày thành lập, cậu đi mà, đúng không? Có trông thấy chuyện gì thú vị không ?"

Giang Mạn lắc đầu:" một buổi tiệc tối hoang phí, tớ lại chẳng phải cựu sinh viên xuất sắc, có thể nhìn thấy chuyện thú vị gì chứ?"

Mạnh Vũ nói :" Nghe nói Trình Khiên Bắc đã quyên góp một trăm triệu thành lập một quỹ lập nghiệp.Cậu nói xem anh cấy cũng chỉ lớn hơn chúng ta có ba tuổi thôi, còn chưa tới ba mươi tuổi nữa đấy, sao mà lấy một trăm triệu đơn giản như chúng ta lấy một món một ngàn tám trăm ấy nhỉ, quá là làm người ta oán hận ấy chứ? Ngẫm lại hồi học ở trường đó, sao chúng ta lại không nghĩ đến hạ gục anh ấy trước nhỉ?"

Giang Mạn cười:" Thời điểm chúng ta vào trường học đó, người ta cũng đã trở nên giàu có rồi mà hả?"

" thì đó. Với lại năm đó kiểu đại mỹ nhân như Ninh Nhiễm mà còn không hạ gục được anh ta, thì chúng ta không thể làm cái gì mà giấc mộng hão huyền rồi." nói xong lại bổ sung một câu," Tớ nói chủ yếu là tớ á, còn cậu thì tớ tảm thấy vẫn có khả năng."

Giang Mạn chớp chớp mắt, buồn cười bảo:" Tớ thế mà có khả năng hả?"

Mạnh Vũ đáp:" Dáng vẻ cậu đẹp nè, lại không hề kém Ninh Nhiễm. Hơn nữa tớ cảm thấy cậu rất mạnh mẽ trong hành động, như là kiểu cậu muốn làm gì thì nhất định có thể làm được. Hồi đó Hứa Thận Hành thích Ninh Nhiễm bao nhiêu năm như vậy, ai cũng biết hết, còn không phải cậu đã hạ gục người ta luôn rồi, đã vậy còn là người ta chủ động bày tỏ với cậu nữa chứ."

Giang Mạn bật cười:" Có ích gì đâu chứ? Tôi nỗ lực hơn nữa không phải vẫn không có cách nào khiến anh ta cắt đứt hoàn toàn tưởng niệm về Ninh Nhiễm hay sao?"

Mạnh Vũ nói :" Bởi vậy tớ mới nói đó, không bằng lực hành động của cậu áp dụng lên người Trình Khiên Bắc đi, chí ít thì không bị lỗ vốn." nói xong rồi thở dài," Có điều giờ cũng tốt nghiệp cả rồi, nói gì cũng đã muộn."

Giang Mạn bật cười:" Thôi đi nha, Trình Khiên Bắc là ai chứ? Chút mánh khóe nhỏ nhoi đó của tới mà áp dụng lên anh ấy, không phải làm cho người chế giễu sao?"

" Cũng phải, kiểu người như vậy khẳng định là tinh thông, nếu thật sự có thể dễ dàng thu phục như vậy, thì sẽ không hề có tin đồn nào được truyền ra."

Hai người đang trò chuyện, bỗng dưng một giọng nói vang lên chen vào:" Tiểu Mạn!"

Giang Mạn quay đầu, trông thấy Hứa Thận Hành đứng cách xa đó khoảng hai mét.

Mạnh Vũ cũng nhìn thấy anh ta, năm đó sau khi Hứa Thận Hành và Giang Mạn yêu nhau, đã mời người trong ký túc xá ăn bữa cơm, xem như là quen biết lẫn nhau.

" Sư huynh...." Mạnh Vũ đưa mắt nhìn nét mặt điềm tĩnh của Giang Mạn, có hơi không thoải mái lắm mà cất tiếng chào.

Hứa Thận Hành gật gật đầu, quay qua cô nở nụ cười:" Lâu rồi không gặp!" rồi quay sang Giang Mạn nói:" anh vốn định hẹn em cùng ăn cơm, không ngờ lại gặp ở chỗ này."

Giang Mạn cười nhẹ nhàng, đáp:" Là rất khéo ạ."

Mạnh Vũ tỉnh rụi quan sát qua lại nét mặt hai người, tình huống hiện giờ có chút giống như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc(không nắm rõ sự việc), một nét mặt bình tĩnh, một ánh mắt nóng bỏng, cái này, mẹ nó, rốt cuộc là tình huống gì đây?

Mặc kệ là tình huống gì, cô ấy cảm thấy mình cứ phải rút lui trước đã.

Bạn Mạnh cùng phòng cầm mấy cái túi mua sắm lên, cười hì hì nói :" Mạn Mạn, Lý Lương hẵng còn đang chờ tớ về ăn cơm cùng, tớ về trước nhé, hôm nào gặp nữa."

Giang Mạn không ngờ bạn cùng phòng không nghĩa khí như vậy, giương mắt nhìn cô ấy giẫm đôi giày cao gót mười phân, rời đi một cách nhanh như gió.

Hứa Thận Hành ngồi xuống chỗ Mạnh Vũ vừa ngồi, nói:" thật ra không phải là vô tình gặp, là do anh nhìn thấy Mạnh Vũ đăng lên vòng bạn bè, biết em và cô ấy đi dạo phố, vì thế cố tình tới đây để gặp em."

Năm đó sau khi cùng Giang Mạn yêu đương, anh ta đã thêm wechat của nhóm bạn cùng phòng với cô, mặc dù không có tán gẫu mỗi ngày, nhưng thỉnh thoảng cũng có thể thấy được một chút tin tức của Giang Mạn từ trong vòng bạn bè, cũng xem như phần nào đó an ủi cho mấy năm ở nước ngoài này.

Giang Mạn nghe anh ta nói như vậy, vầng trán vô thức nhăn lại, tối qua trông thấy Hứa Thận Hành, nghe đến anh nói những lời kia, cô liền có dự cảm không tốt lắm.

Kiểu gì cô cũng không thể ngờ, bạn trai trước đã từng không yêu mình như vậy đó, sau vài năm xa cách, nhận ra mình là tình yêu đích thức bèn quay đầu theo đuổi, loại tình tiết cẩu huyết này có thể xảy ra trên người cô.

Nếu cô vẫn còn yêu anh ta, phối hợp trình diễn cho ra tiết mục gương vỡ lại lành, cũng xem như một câu chuyện lý thú. Đáng tiếc là đã không yêu thì chính là không yêu rồi, hiện giờ cô đối mặt với anh ta, trái tim không hề có chút xíu nào rung động, anh ta bỗng nhiên quay đầu, chỉ làm cô cảm thấy phiền nhiễu mà thôi.

Hứa Thận Hành tiếp tục nói :" Chuyện ngày hôm qua anh đã hỏi thăm rồi."

" Chuyện ngày hôm qua?" Giang Mạn vẫn chưa hiểu gì

Hứa Thận Hành:" Chính là chuyện kết hôn của em và Trình Khiên Bắc."

Giang Mạn nhíu mày nhìn anh ta, có phần không hiểu lắm.

Hứa Thận Hành nói :" anh biết em không nói dối anh."

Giang Mạn cười:" Em vốn chẳng nói dối anh."

Hứa Thận Hành nghiêm chỉnh mà ung dung nhìn cô nói :" Em có biết vì sao anh khẳng định em không nói dối anh không ?"

Giang Mạn mỉm cười chờ nghe anh ta nói tiếp.

Hứa Thận Hành nói :" Bởi vì cha ruột của Trình Khiên Bắc là dượng của anh, mấy năm trước, lúc ông cụ Diệp bệnh nặng, anh nghe nói Trình Khiên Bắc đưa cháu dâu đến gặp ông ấy, sáng nay anh cũng đã đến nhà dượng anh để hỏi rõ thì mới biết, cháu dâu kia quả thật chính là em."

Nụ cười trên gương mặt Giang Mạn hơi cứng lại. Hứa Thận Hành không phải kiểu đàn ông có thể buôn chuyện riêng tư, năm ấy chưa bao giờ đề cập đến thân thế của Trình Khiên Bắc trước mặt cô. Khi đó cô mơ hồ cảm thấy, hình như anh ta đối với Trình Khiên Bắc rất có phê bình kín đáo, cô cho rằng đó là có quan hệ với Ninh Nhiễm, nhưng xem ra vẫn không chỉ là đơn giản như vậy.

thì ra thế giới này bé nhỏ đến đáng thương.

Hứa Thận Hành nói xong, đột nhiên cười cười:" Nhưng hai người cũng không phải là kết hôn thật sự đúng không ? Dẫu sao khi đó em cũng vừa mới tốt nghiệp, chúng ta cũng mới chia tay ba tháng."

Giang Mạn ngớ ra trong giây lát, cũng cười lên:" Kết hôn ấy mà, đôi khi là bốc đồng, em và anh ta quả thật đã kết hôn rồi, hiệu lực hôn nhân được đăng ký bởi cục dân chính."

Nếu tối qua Trình Khiên Bắc đã nói điều đó, thì cô chỉ cần thuận nước đẩy thuyền để mối quan hệ này trở nên chân thực, cũng tránh cho sau này dây dưa.

Hứa Thận Hành nghiêng đầu, thong thả hỏi:" Vậy thì vì sao bạn bè và cha mẹ của em đều không biết quan hệ của hai người?"

Giang Mạn sững người, cô không ngờ động tác của vị bạn trai trước này nhanh như vậy, chỉ mất một đêm ngắn ngủn cộng với nửa ngày, đã tra ra được nhiều như vậy.

cô có hơi đau đầu vỗ vỗ cái trán, thở dài nói :" Bởi vì em kết hôn với anh ấy không phải vì tình yêu, mà là vì tiền, anh cảm thấy lý do này hợp lý chứ?"

Hứa Thận Hành gật đầu:" anh biết. Lúc trước nhà xưởng gia đình em xảy ra chuyện, rồi chuyện em xoay xở chạy tiền khắp nơi, anh đã nghe nói."

Cái này mẹ nó cũng biết? Giang Mạn có chút muốn sụp đổ luôn.

cô thở ra một hơi năng nề, được rồi, chuyện mà mọi người không biết, nhưng Hứa Thận Hành vừa mới gặp lại một ngày đã biết tất tần tật, quả nhiên là cô không thể xem nhẹ năng lực của thủ khoa, cô cũng có chút không biết phải nói gì luôn.

Hứa Thận Hành bỗng nhiên vươn tay ra, nắm lấy bàn tay cô đang để trên bàn:" Tiểu Mạn, anh không biết năm đó sau khi anh đi rồi, em gặp phải nhiều chuyện như vậy. Nhưng mà biết được hôn nhân của em và Trình Khiên Bắc là giả, anh vẫn rất vui mừng."

Giang Mạn rút tay về, xoa xoa trán, nhíu mày nói :" Hứa Thận Hành, em đã từng thích anh rất nhiều năm, nhưng loại cảm giác quá khứ này thì thật đã là quá khứ. Cho dù hôn nhân của em và Trình Khiên Bắc là giả, cũng sẽ không vì sự trở về của anh rồi nói rằng muốn ở bên em, thì có thể tìm lại cảm giác em từng thích anh, anh hiểu không ?"

cô dừng lại một chút, rồi bổ sung một câu," Hơn nữa hôn nhân của em và Trình Khiên Bắc tuy là hữu danh vô thực, nhưng đã ngủ với nhau rất nhiều lần từ lâu rồi, anh vẫn cảm thấy chúng ta có thể trở lại lúc trước được sao?"

Cảm giác bí mật bị người ta nhận ra khó tránh khỏi sự xấu hổ, cô đã dứt khoát đơn giản thẳng thắn hết mọi chuyện. Nhìn sắc mặt Hứa Thận Hành đột nhiên tái đi, Giang Mạn thở dài và đứng lên:" nói thì nói đây thôi, em đi nhé! anh bảo trọng!"

Hứa Thận Hành gọi cô lại:" Giang Mạn, Trình Khiên Bắc không phải người lương thiện, cậu ta có rất nhiều vấn đề không nói được về thủ đoạn để trở nên giàu có, quay về nhà họ Diệp tính toán âm mưu hỏng chiếm đoạt tài sản, ông cụ Diệp bị đã bị cậu ta lừa gạt để ngoài cậu ta ra thì gần như không nhận người thân, loại người này em không cảm thấy rất đáng sợ sao? Bất luận em còn có thể suy xét về anh hay không, anh cũng mong em nhanh chóng rời khỏi cậu ta."

Giang Mạn đáp:" Cảm ơn anh đã nhắc nhở, có điều anh ấy không phải loại tốt lành gì thì em đã biết từ lâu."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
Powered by hangphatcandle.com
loading...
DMCA.com Protection Status