Thâm tình tựa như cạn

Chương 17: Từ Biệt

Edit: Michellevn

Cho dù từng trải qua một đêm, đối với Giang Mạn mà nói, Trình Khiên Bắc vẫn xa xôi mà lạ lẫm như trước, là người thành công với cuộc sống trong những lời đồn này kia và bản tin truyền thông không tính là nhiều, là người bỏ xa các bạn đồng lứa của mình ở phía sau.

Mà cô đối với ấn tượng ít ỏi mấy lần gặp anh, nếu không phải khó đoán cũng là dáng vẻ thờ ơ, còn lộ ra chút gì đó trưởng thành lạnh lùng không phù hợp với độ tuổi, có một dạo cô từng không hiểu được sự kiên trì của Ninh Nhiễm, càng không thể tưởng tượng nổi sự thể hiện tình yêu chân thật giữa hai người. Ngay cả khi trước đó cô trông thấy vẻ hạnh phúc ngụp lặn trong tinh yêu của Ninh Nhiễm, thì cô chẳng qua chỉ xem như cuối cùng thì mình không phải nhìn Hứa Thận Hành rối ruột rối gan vì người con gái khác nữa.

Thế nhưng cái này cuối cùng cũng chỉ là phù dung sớm nở tối tàn. Sau đêm Trình Khiên Bắc và mình đi khách sạn kia, cô đã biết tình yêu của Ninh Nhiễm không khác là bao so với cô, chỉ là một bên cam chịu và một bên tình cảm nồng nàn mà thôi.

Chỉ là hiện giờ nghe những lời này của Ninh Nhiễm, vẫn không tránh khỏi có chút bất ngờ.

Qủa nhiên, bất luận là kiểu đàn ông nào thì có lẽ trong lòng đều có một ánh trăng sáng một nốt ruồi son nhớ mãi không quên, đến cả Trình Khiên Bắc cũng không ngoại lệ.

(*)Nguyên văn Chu sa chí Bạch nguyệt quang “ 朱砂痣白月光 ”: Có một so sánh khá nổi tiếng thường hay được nhắc đến trong truyện ngôn tình, nội dung đại khái là: Trong cuộc đời một người đàn ông thường có hai loại hoa: một đóa hoa hồng trắng cùng một đóa hoa hồng đỏ. Nếu anh ta chọn hoa hồng trắng, nhiều năm sau hoa hồng trắng biến thành hạt cơm dính bên mép, hoa hồng đỏ trở thành nốt ruồi son (chu sa chí) trên ngực. Còn nếu anh ta chọn hoa hồng đỏ, sau này hoa hồng trắng liền thành ánh trăng sáng (bạch nguyệt quang) đầu giường, còn hoa hồng đỏ chính là vết máu muỗi.

Có lẽ đối với đàn ông mà nói, chân ái vĩnh viễn chính là không thể ở bên người kia được.

cô không biết là nên khóc hay cười.

Và đối với người phụ nữ trước mặt vốn dĩ bản thân nên oán ghét đố kỵ này, thì cô lại không kìm được cảm thấy có chút đồng bệnh tương liên(cùng cảnh ngộ mà thương xót giúp đỡ nhau).

Lặng yên một hồi, Giang Mạn mới nói:" Cho nên chị vì cái này mà chia tay anh ấy?"

Ninh Nhiễm gật đầu, cười cười tự giễu, đáp:" Chị sợ mình hiểu lầm, còn đi hỏi anh ấy, vậy mà anh ấy lại thừa nhận thẳng thắn, nói rằng cái gì cũng có thể cho chị, chỉ không có cách nào để yêu chị cả. Chị còn có thể làm gì đây? Ngày đó sau khi chị uống rượu gọi điện cho Thận Hành chính là vì chuyện này, ngày hôm sau chị liền chia tay với anh ấy luôn." cô ấy dừng lại một chút, rồi mới nói tiếp," Chị nói với em những cái này, là muốn nói chị và Trình Khiên Bắc không giống em và Hứa Thận Hành. Chị chia tay là bởi vì chị không có hy vọng, mà em thì chia tay là từ bỏ một người thực sự yêu em, và làm tổn thương người yêu em rồi, em sẽ hối tiếc."

Giang Mạn lắc đầu:" Em không hối hận khi thích Hứa Thận Hành và cũng không hối tiếc về quyết định ngày hôm nay. Thành thật mà nói, mấy ngày này tâm trạng em rất bình tĩnh, vì vậy em biết mình không làm sai."

Ninh Nhiễm cau mày nhìn cô, im lặng một lúc lâu, trở dài sâu kín và nói:" Chị vốn dĩ muốn đến khuyên giải em giúp Thận Hành, nhưng giờ lại phát hiện em không giống với suy nghĩ của chị. Trước kia chị cho rằng em chính là kiểu cô bé thích suốt ngày ở bên người yêu, hóa ra là không phải. Giờ đây chị lại hoài nghi tình yêu của em dành với Hứa Thận Hành rốt cuộc có bao nhiêu phần? Nhìn thì có vẻ như em thích cậu ấy rất nhiều năm, nhưng thực tế mọi chuyện từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc đều do em nắm quyền chủ đạo, em dùng hết tâm tư để cậu ấy yêu em, rồi lại từ bỏ cậu ấy không thương tiếc khi mà cậu ấy đã yêu em, căn bản là không cho cậu ấy cơ hội chọn lựa."

Giang Mạn hơi hơi ngẩn người, phát giác mình vậy mà không hề có cách nào phủ nhận được loại chỉ trích có vẻ bất công này. Bởi vì trong mối quan hệ này, quả thật là cô đã vì thỏa mãn những ảo tưởng của chính mình nhiều hơn, sau khi xem như đã thỏa mãn những ảo tưởng không thể đạt được kia, thì cô liền dứt khoát bứt mình ra đi.

Ninh Nhiễm nói tiếp:" Cho dù em không thay đổi chủ ý, chị vẫn mong em đi gặp mặt Thận Hành một lần, chí ít thì cũng có thể cho cậu ấy chút xíu công bằng."

Giang Mạn lặng yên sau một lúc lâu, thình lình hỏi:" Vì sao chị không thích Hứa Thận Hành?"

Ninh Nhiễm buồn cười đáp:" Chuyện tình cảm nếu như có thể nói ra nguyên do, chị cũng sẽ không biết rõ Trình Khiên Bắc đối với chị không hề có ý tứ, vẫn u mê tích anh ấy nhiều năm như vậy." cô ấy vỗ vỗ cánh tay cô," Bất kể có phải em có chút ghét chị hay không, chị vẫn rất thích em, là em đã để cho Thận Hành chân chính hiểu được tình yêu giữa nam và nữ là gì, tất nhiên là có lẽ bản thân cậu ấy hiện giờ vẫn chưa phản ứng lại kịp.Qua thời gian này chị được cử đi Hồng Kong,sau này xem ra có rất ít cơ hội gặp mặt rồi, dù cho thế nào, chị vẫn muốn chúc em mọi điều tốt lành."

Giang Mạn cũng cười:" Tuy rằng chị là nguyên nhân chủ yếu khiến em từ bỏ Hứa Thận Hành, nhưng cho tới bây giờ em cũng không hề ghét chị, chị cũng phải sống tốt ạ." Dừng một chút rồi nói tiếp," Về phần Trình Khiên Bắc, chị cũng nên quên anh ta sớm đi ạ, em nhìn anh ta cũng chẳng phải loại tốt gì cả."

Ninh Nhiễm sững người, rồi bật cười:" Đúng, đàn ông đều chẳng phải loại tốt, chúng ta vẫn cứ nên yêu chính mình. Có điều, Trình Khiên Bắc cũng xem như không xấu lắm đâu, ban đầu vị trí đi công tác Hồng kong của công ty chị vốn không dành cho một tân binh như chị, là anh ấy đã giúp chị."

Giang Mạn không thể không cảm thán, bản thân mình thì chỉ vừa chân ướt chân ráo bước vào cảnh đi làm, mà tuổi trẻ người ta đã có thể giúp người khác tranh đoạt chức vị rồi.

Nghĩ như này thì phụ nứ cứ đâm đầu vào yêu Trình Khiên Bắc thì thật ra cũng không phải không có đạo lý.

Cuộc trò chuyện với Ninh Nhiễm, thật bất ngờ đã kết thúc một cách vui vẻ. Có lẽ bởi vì đó thực sự là một người phụ nữ rất tốt, hiểu được cái gì gọi là phù hợp.

Điều này làm cho Giang Mạn khó tránh khỏi tò mò, ngay cả Ninh Nhiễm Trình Khiên Bắc cũng không yêu, vậy thì người phụ nữ khiến cho anh ấy ở chùa cầu nguyện bảy ngày bảy đêm kia rốt cuộc là ai?

Dĩ nhiên, đối với cô mà nói cái này cũng không quan trọng. Điều cô bận tâm bây giờ chính là, có nên gặp Hứa Thận Hành một lần cuối cùng trước khi ra đi hay không ?

Chuyến bay của Hứa Thận Hành là buổi tối tám giờ hơn, cuối cùng Giang Mạn cẫn cứ đến sân bay.

cô nhìn thấy Hứa Thận Hành ở cửa kiểm tra an ninh, anh đang kéo hành lý đứng tại lối vào VIP, nhưng lại không đi vào, mà nhìn quanh quẩn phía sau.

Giang Mạn biết anh ấy đang tìm ai.

cô đứng cách anh ấy một khoảng rất xa, hành khách qua lại, anh ấy không nhìn thấy cô.

Giang Mạn đứng nguyên tại chỗ, nương theo ánh đèn rực rỡ ở sân bay nhìn về phía người mình đã thích hơn bảy năm kia, từ một thiếu niên ấm áp ánh mặt trời thành người đàn ông ôn hòa như ngọc.

Nếu nói trong lòng đã triệt để buông bỏ anh, vậy khẳng định là lời nói dối, nói cho cùng trong những năm thanh xuân tản mạn của thủa thiếu thời, anh là nét bút đậm màu nhất, cũng là người duy nhất cô từng yêu.

Nhìn dáng vẻ chờ đợi mang theo mất mát ưu thương của Hứa Thận Hành lúc này, Giang Mạn thậm chí có loại xúc động muốn chạy đến ôm lấy anh, và như thế hết thảy mọi thứ đều trở về con số không.

Đáng tiếc, cái đêm đó đối với cô mang hàm ý không lưu lại đường lui cho chính mình.

cô đã không có chỗ để đổi ý nữa rồi. Cho nên cô không bước tiếp nữa, chỉ lặng lẽ nhìn theo anh, chính thức từ biệt anh.

Sau khi không biết nâng tay nhìn đồng hồ lần thứ bao nhiêu, cuối cùng Hứa Thận Hành vẫn cứ mang vẻ mất mát mà quay người đi vào cửa kiểm tra an ninh.

Giang Mạn hít một hơi thật sâu, vuốt vuốt mái tóc rời đi.

Nào biết đi được không bao xa, bỗng dưng chào đón một bóng dáng quen thuộc.

Là Trình Khiên Bắc.

anh mặc một bộ quần áo trang trọng, hình như là mới từ nơi họp bàn làm ăn nào đó đi tới, chỉ là cả người có hơi phong trần mệt mỏi, ngay cả kiểu tóc cũng có chút lộn xộn, như là vội vàng xuất hiện ở đây.

Sau khi trải qua loại quan hệ đó, thật sự Giang Mạn không hề mong muốn gặp lại người này chút nào. Quá muộn để giả bộ làm như không thấy, đành phải gượng gạo cất tiếng chào hỏi, rồi lại chuẩn bị đi tiếp ra ngoài.

Vậy mà lại bị Trình Khiên Bắc kéo tay lại:" Tôi vừa mới tiễn khách hàng đi rồi đang định quay về đây, để tôi đưa em một đoạn đường."

Giang Mạn khẽ kín đáo lách người ra khỏi tay anh, cười nhẹ đáp:" không cần đâu ạ, em gọi xe rồi."

Trình Khiên Bắc nói:" Muộn thế này, một mình gọi xe không an toàn, vẫn nên để tôi đưa em thôi!"

Giang Mạn cười trả lời:" Thật sự không cần mà sư huynh." Dừng một lát, hít sâu một hơi, rồi bổ sung một câu," Có thể sư huynh cảm thấy chuyện đêm đó không là gì, nhưng đối với em đó là chuyện cần phải quên đi, và không có ý định có lần thứ hai. Cho nên em không nghĩ sẽ gặp sư huynh nữa. Dù sao chúng ta cũng không phải người của một thế giới, sau này cứ xem như người xa lạ là được rồi ạ."

Trình Khiên Bắc nhíu mày nhìn cô, vẻ mặt khó đoán.

Giang Mạn vẫy vẫy tay với anh:" Tạm biệt sư huynh, mà không, vĩnh viễn đừng gặp nữa ạ."

cô từ biệt Hứa Thận Hành, đương nhiên cũng phải từ biệt tất cả quá khứ, từ nay về sau, cô chính là một người hoàn toàn mới, Giang Mạn cho phép mình bắt đầu lại từ đầu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
Operated by depkhoe.com
loading...
DMCA.com Protection Status