Thâm tình tựa như cạn

Chương 14: Nhận thua

Edit: Michellevn

Hơn mười phút sau Hứa Thận Hành chạy đến, cùng với anh ấy là gương mặt hớn hở của Ninh Nhiễm. cô ấy vừa nhìn thấy Trình Khiên Bắc, liền nở nụ cười dịu dàng tiến lên thân thiết kéo lấy cánh tay anh, đúng là cô gái nhỏ cuồng nhiệt trong tình yêu.

Trái ngược với cô ấy, Giang Mạn lại hờ hững nhiều hơn, ngay cả khi Hứa Thận Hành tới nắm tay cô, cô vẫn rất bình tĩnh quan sát anh một chút. Tuy chỉ là thoáng qua,nhưng cũng để cô nắm bắt được khoảnh khắc anh nhìn sự thân mật gắn bó giữa Ninh Nhiễm và Trình Khiên Bắc, sự u buồn rất nhỏ đó làm người ta không dễ phát hiện.

Trái tim Giang Mạn hơi trầm xuống, lần nữa cảm nhận được cái gì gọi là giội gáo nước lạnh vào đầu. Có đôi khi cô thật sự mong muốn mình không nên nhạy cảm như vậy, như vậy sẽ không cảm thấy được những này kia khiến cho mình mất lòng tin vào sự bám víu nhỏ bé cuối cùng.

Ninh Nhiễm hiển nhiên là hoàn toàn không biết gì về những điều này, cô ấy tình tứ nhìn Trình Khiên Bắc, cười đề nghị:" Kỹ thuật chụp ảnh của Thận Hành tốt lắm, để cậu ấy chụp cho chúng ta mấy kiểu chung nhé!"

Trình Khiên Bắc có chút bất đắc dĩ cười đáp:" Em không phải vẫn biết anh không thích chụp ảnh sao."

Ninh Nhiễm ngẩng đầu làm nũng với anh :" Hôm nay là ngày tốt nghiệp mà, chỉ chụp mấy tấm kỷ niệm thôi!"

Trong mắt Giang Mạn, Ninh Nhiễm trước giờ vẫn là cô gái thành thục giỏi giang thậm chí có hơi mạnh mẽ, nhưng lúc này lại giống y như một cô bé con, thì đó chắc chắn là phải rất thích người đàn ông này.

Trình Khiên Bắc cúi đầu nhìn đồng hồ, cười dịu dàng nói:" Sắp mười hai giờ rồi, không phải em muốn ăn món thịt bò hầm ở căn tin số 3 lần cuối cùng trước khi rời xa trường hay sao? Trể một chút nữa e là không còn."

Ninh Nhiễm được anh nhắc nhở, gật đầu liên tục cười đáp lời:" Đúng ạ, đúng đúng ạ!" rồi mỉm cười với Hứa Thận Hành và Giang Mạn, nói:" Vậy hai người cứ chụp tiếp đi nha, tôi và Khiên Bắc đi căn tin trước nhé."

Hứa Thận Hành mỉm cười gật đầu:" Hai người đi đi, tôi và Giang Mạn chụp thêm một chút nữa."

Ninh Nhiễm cười tủm tỉm kéo Trình Khiên Bắc chuẩn bị đi, rồi giống như nghĩ đến gì đó, lại nói với hai người:" Qua hai tháng nữa hai người cùng nhau xuất ngoại, Thận Hành, nếu cậu chăm sóc Giang Mạn không chu đáo, tôi sẽ là người đầu tiên không tha cho cậu."

Hứa Thận Hành cười đáp lại:" Yên tâm đi, sẽ không có chuyện đó đâu."

Giang Mạn nhìn nét mặt vui cười xinh đẹp của Ninh Nhiễm, đột nhiên lần đầu tiên hâm mộ một người như vậy, có lẽ không chỉ là hâm mộ, mà còn có chút gì đó hơi hơi đố kị. Bạn trai cô ấy là một trong những người tốt nhất, còn được chàng trai như Hứa Thận Hành này vẫn luôn yêu thích, dường như đã được định sẵn là con cưng của trời.

Giang Mạn từ nhỏ mọi chuyện đều thuận lợi, vẫn được cho là cực kỳ tự tin, chỉ có khi đối mặt với Ninh Nhiễm, mới có thể sinh một chút cảm giác thất vọng không thể bỏ qua.

Cũng may, cô và Hứa Thận Hành lập tức sẽ rời đi. Đây có lẽ cũng là cách duy nhất cô có thể an ủi mình.

Ninh Nhiễm cười gật gật đầu, vẫy vẫy tay với hai người, kéo Trình Khiên Bắc rời đi.

Chờ hai người đi xa, Hứa Thận Hành lấy máy chụp ảnh ra, cười với Giang Mạn, bảo:" Nào, anh chụp ảnh cho em."

Giang Mạn quay đầu tĩnh lặng nhìn anh .

Hứa Thận Hành có hơi không hiểu:" Sao vậy hả?"

Giang Mạn lắc đầu:" Thôi ạ, đừng chụp nữa, em có hơi mệt rồi, muốn về ký túc xá trước nghỉ ngơi một chút, buổi chiều còn phải ăn bữa cơm cuối cùng chia tay bạn cùng phòng. anh cũng tụ họp với bạn học một chút lúc còn chưa rời trường đi, không cần lo cho em."

Hứa Thận Hành nghiêm túc nhìn nhìn cô, có lẽ cũng đã nhìn ra chút gì đó khác lạ của cô, khẽ hỏi:" Thật không chụp nữa hả?"

Giang Mạn cười cười, đáp:" Hồi nãy lúc anh không ở đây, em kêu Trình sư huynh chụp cho em mấy tấm rồi, kỹ thuật chụp ảnh của anh ấy rất tốt."

Hứa Thận Hành gật đầu:" Vậy được, anh đưa em về ký túc trước."

Giang Mạn vẫn luôn cố gắng thuyết phục chính mình, rằng cuộc đời không có gì là hoàn mỹ, cô đạt được ước muốn ở bên người mình thích đã nhiều năm, người này cũng đối với cô tốt đến không thể bắt bẻ, khuyết điểm duy nhất chỉ là trong lòng anh tồn tại một người con gái tạm thời nhớ mãi không quên. Nhưng cô tin rằng một ngày nào đó cô sẽ trở thành người duy nhất trong lòng Hứa Thận Hành.

Một khi lòng người trở nên tham lam, thì không có khả năng độ lượng như vậy nữa. Một chút gió thổi cỏ lay, cũng sẽ làm cho cô trở nên mẫn cảm. cô không thích bản thân mình như vậy, nhưng cũng đành bất lực.

Cùng với ngày xuất ngoại gần kề, vừa mong chờ rời đi ngay lập tức, vừa lo sợ về điều chưa biết trong tương lai, sự lo lắng của Giang Mạn ngày càng trở nên rõ nét, đặc biệt là khi Hứa Thận Hành vô tình nhắc đến tên của Ninh Nhiễm, cô cứ giống như một con mèo bị giẫm lên cái đuôi, thế nhưng đối phương lại hầu như chẳng hay biết gì.

Đối mặt với sự săn sóc dịu dàng và thẳng thắn vô tâm của Hứa Thận Hành, tất cả những nỗi buồn và sự không cam lòng của cô, cuối cùng cũng chỉ có thể bị nuốt trở lại trong bụng.

Trước ngày đi một tuần, là sinh nhật Hứa Thận Hành. anh đặt phòng ở một nhà hàng lãng mạn ấm áp, cùng mừng sinh nhật với Giang Mạn.

anh có xuất thân tốt, có mối quan hệ thân thiết với bố mẹ và gia đình, vậy mà lại lựa chọn một mình bạn gái cùng trải qua sinh nhật, Giang Mạn không phải là không cảm động.

Nhà hàng thanh nhã, bầu không khí lãng mạn, thức ăn ngon miệng, buổi tối cực kỳ hoàn hảo nữa. Giang Mạn gần như chìm đắm trong đó, tạm quên đi những gì không thoải mái vốn là nhỏ nhặt không đáng có kia.

Nhưng mà, sự hoàn hảo luôn ngắn ngủi, vào cuối bữa ăn, điện thoại của Hứa Thận Hành vang lên.

Trực giác của phụ nữ khiến tâm trạng vốn đang tốt của Giang Mạn trong nháy mắt gần như rới xuống đáy vực sâu.

Quả nhiên, Hứa Thận Hành nói ừm ừ ngắn gọn hai tiếng với điện thoại, sau đó cúp máy nói với cô :" Ninh Nhiễm xảy ra chút chuyện rồi, anh phải đi xem cô ấy thế nào, để anh đưa em ra xe taxi trước."

Giang Mạn tính hỏi Ninh Nhiễm đã xảy ra chuyện gì, nhưng một khắc này lại phát hiện cổ họng bỗng dưng giống như bị người ta bóp chặt lại, ngoại trừ dâng lên vị chua chát, thì không thể nói ra bất cứ điều gì. Cuối cùng chỉ có thể gật gật đầu.

Hứa Thận Hành đưa cô lên xe taxi, qua loa nói lời từ biệt, thì vội vàng xoay người đi lấy xe.

Mãi cho đến khi xe chạy được một quãng ngắn, từ trong sự ngơ ngẩn dài lâu, Giang Mạn mời hồi hồn trở lại, xuyên qua cửa kính xe taxi, cô nhìn thấy chiếc xe của Hứa Thận Hành cách đó không xa. Nghĩ nghĩ rồi nói với tài xế xe taxi:" Bác tài, phiền bác đuổi theo chiếc xe màu lam chạy phía trước kia."

Tài xế xe taxi là một người trung niên, có lẽ đã không còn xa lạ với loại chuyện này, cười đáp:" Được!"

Nửa giờ sau, xe của Hứa Thận Hành dừng lại trước một quán bar. Giang Mạn nhìn thấy anh xuống xe, vội vã bước vào trong cánh cửa quán bar đầy màu sắc.

Giang Mạn không đi vào cùng, một mình đứng lại trước cửa quán, sau một lúc ngẩn ngơ, rốt cuộc gắng gượng bình tĩnh lại, lấy di động ra gửi cho Hứa Thận Hành một tin nhắn.

" Ninh Nhiễm sao rồi ạ?"

Đầu bên kia vậy mà lại trả lời rất nhanh:" cô ấy và Trình Khiên Bắc xảy ra mâu thuẫn, trông rất đau lòng và buồn bã, uống nhiều rượu lắm rồi, anh phải trông coi cô ấy. Ngày mai gọi điện thoại lại cho em nhé."

Thế đấy! Thẳng thắn biết bao, thẳng thắn vô tư đến độ Giang Mạn muốn giận cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu?

cô đứng ở đầu đường trong đêm hè oi bức, lại giống như đang đứng giữa trời đông giá lạnh, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo không chịu được.

Bóng đêm ngày càng trầm, Giang Mạn cũng không biết mình đã đứng đó bao lâu rồi, thời gian tựa như trở nên hư vô mờ mịt, cũng không cảm thấy mệt mỏi. Mãi đến khi từng lớp người nối đuôi nhau đi ra từ trong quán bar, cô mới chậm chạp hoàn hồn.

Lúc Hứa Thận Hành và Ninh Nhiễm đi ra, đã là gần mười hai giờ.

Ninh Nhiễm uống say như chết, được Hứa Thận Hành nửa ôm nửa dìu, có lẽ quá tập chung vào người bên cạnh, lúc đi ngang qua người Giang Mạn, Hứa Thận Hành cũng không hề chú ý tới người bạn gái này của mình.

Giang Mạn không thể không tiếp nhận một sự thật, có Ninh Nhiễm ở bên cạnh, thì có lẽ trong mắt Hứa Thận Hành căn bản là không nhìn thấy cô .

Sự thật này quá tàn nhẫn!

Cảm giác bất lực và sự thất bại to lớn thoắt cái rút cạn nhiệt tình mà Giang Mạn đã tích lũy trong nhiều năm kia.

cô lau lau mắt, vốn tưởng rằng mình sẽ khóc một cách đau buồn, nhưng phát giác đôi mắt khô khốc, có lẽ ngay cả sức lực để rơi nước mắt cũng không còn nữa rồi.

Vẫn đứng tại chỗ một lúc như vậy, rồi cô âm thầm đuồi theo hai người.

Ninh Nhiễm đã say lắm rồi, cứ luôn lèm bèm mơ hồ gì đó, chỉ láng máng nghe được ba chữ " Trình Khiên Bắc", thỉnh thoảng giống như cáu kỉnh, lại đẩy Hứa Thận Hành ra. Trước khi ngã xuống, lại được Hứa Thận Hành vững vàng giữ lại, nhẫn nại dịu dàng mà dỗ dành.

Giang Mạn nghĩ, thì ra dịu dàng của anh cũng không phải chỉ dành cho mình, khi đối mặt với Ninh Nhiễm, sự dịu dàng này còn hơn thế nữa.

cô đứng trong bóng đêm, lẳng lặng nhìn hai người ngả nghiêng đi qua đường, rồi vào trong khách sạn đối diện kia.

cô không cùng đi lên, cô tin họ sẽ không làm gì cả, nhưng điều này đã không còn quan trọng nữa. Sự kiên trì bền bỉ từ năm mười lăm tuổi cuối cùng đã bị đánh bại hoàn toàn tại thời điểm này bởi sự thất bại thảm hại, tất cả chờ đợi và khát khao về thời gian tới, cũng gần như tan biến hết, chỉ còn lại sự sợ hãi cùng không xác định.

cô phát giác bản thân mình cuối cùng cũng không có dũng cảm như vậy, cô lo sợ mọi thứ đổ sụp, cuối cùng chỉ cược được một kết cục tề mi cử án ý nan bình (*).

(*)Tề mi cử án 举案齐眉:Chỉ sự vợ chồng kính trọng nhau (đối đãi như khách quý)

(*) ý nan bình 意难平: Tâm nguyện khó bình yên.

Cho nên cô quyết định, hiện giờ đã nhận thua.

Giang Mạn vuốt vuốt gương mặt, hít sâu một hơi xoay người, lại đột nhiên nhìn thấy một chiếc xe dừng cách đó không xa, ngồi trong đó là một bóng dáng quen thuộc.

Trình Khiên Bắc ngồi bên ghế lái, khuỷu tay chống lên thành cửa sổ xe đang mở, kẹp điếu thuốc giữa các ngón tay, ánh lửa nơi đầu thuốc lập lòe trong đêm.

anh ngoẹo đầu khuôn mặt không biểu tình, chỉ có cặp chân mày hơi nhíu lại, ánh mắt chăm chú nhìn mục tiêu, chính là khách sạn phía đối diện kia.

Giang Mạn sững người, đi tới.

Trình Khiên Bắc thu lại ánh mắt từ con phố đối diện, chuyển qua gương mặt cô.

Giang Mạn hướng về phía anh nhún nhún vai, dáng vẻ nhẹ nhõm hết sức. Nếu như đổi lại là trước kia, vì không để anh hiểu lầm, cô nhất định sẽ thay Hứa Thận Hành và Ninh Nhiễm giải thích một hồi. Nhưng giờ đây cô đã chẳng còn suy nghĩ gì nữa, chỉ muốn ném mọi thứ đi xa thật xa.

cô đứng bên ngoài xe của anh, đưa tay chỉ chỉ hướng quán bar, nhẹ cười nói với anh :" Có muốn vào trong đó uống một ly không ? Em mời anh."

Trình Khiên Bắc nhướng nhướng mày, rút lại cánh tay gác bên ngoài xe, dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn, từ tốn mở cửa xe bước xuống.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
Powered by webgiamgia.com
loading...
DMCA.com Protection Status