Chiến thần ở rể

Chương 23: Cả thành phố chứng kiến



Lúc này, mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào Tần Thanh Tâm.

“Chị, là anh ấy đấy! Thật sự là anh ấy!”

Tần Y trợn tròn mắt nhìn người phụ nữ đang được ánh đèn chiếu rọi, sung sướng hô lên. Ngay sau đó, cô ta đứng bật dậy tìm kiếm bóng dáng của Dương Thanh.

Đám người nhà họ Tần cũng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Không thể nào! Không thể có chuyện như vậy được!”, Tần Phi không dám tin vào mắt mình.

Cụ Tần cũng trợn trừng hai mắt: “Chẳng lẽ tất cả đều do thằng vô dụng kia làm hết? Sao có thể như vậy?”

Hiện giờ không chỉ có người nhà họ Tần mà tất cả mọi người đang có mặt đều kinh hãi.

Tần Thanh Tâm là người đẹp nổi danh ở Giang Hải, ai cũng nghe tới. Năm năm trước, chuyện kết hôn của cô và Dương Thanh từng là trò cười truyền khắp Giang Hải.

Ban đầu nghe câu chuyện MC vừa kể, mọi người chỉ cảm thấy nội dung rất quen thuộc. Nhưng giờ đây, tất cả đều đã biết được sự thật.

Thế nhưng đúng lúc mọi người đều đang kinh hãi, ánh sáng chợt di chuyển tới một người phụ nữ khác. Rất nhanh sau đó, ánh đèn lại chiếu sang một người phụ nữ khác nữa. Cứ liên tục thay đổi năm sáu người như vậy mới dừng lại.

“Vừa rồi chỉ là một trò đùa mà thôi. Bởi vì người chồng này không muốn để lộ thân phận nên mong các vị hãy thứ lỗi! Tiệc tối hôm nay đến đây là kết thúc, cảm ơn các vị đã tới tham dự!”, MC đột nhiên đổi sang giọng điệu hài hước.

“Tôi nói rồi mà, sao có thể là thằng vô dụng kia được?”

Đám người nhà họ Tần đều thở phào một hơi.

Nhưng người khác lại không nghĩ vậy. Rất nhiều người đều cảm thấy chuyện này chưa chắc đã là trò đùa. Bởi vì những lời MC vừa nói hoàn toàn giống với chuyện đã xảy ra vào năm năm trước.

Vừa rồi khi ánh đèn chiếu xuống người mình, Tần Thanh Tâm thực sự có ảo giác rằng, tất cả mọi chuyện đêm nay đều do Dương Thanh chuẩn bị.

Bây giờ tiệc đã kết thúc nhưng cô vẫn không hề nhìn thấy bóng dáng Dương Thanh, trong lòng bỗng thấy hơi thất vọng.

“Con đi trước đây!”, cô nói với người nhà một tiếng rồi lập tức đứng dậy rời đi.

Thế nhưng vừa mới bước ra khỏi khách sạn, một người phụ nữ chợt tới gần: “Xin hỏi cô có phải là Tần Thanh Tâm không?”

“Đúng vậy, xin hỏi cô là ai?”, Tần Thanh Tâm không quen người này.

Người phụ nữ kia mỉm cười lịch sự: “Ông chủ của chúng tôi muốn bàn bạc về tương lai của tập đoàn Tam Hòa với cô. Không biết cô Tần có hứng thú không?”

Tần Thanh Tâm lập tức vui mừng khôn xiết. Mặc dù công ty đã bị nhà họ Tần gán nợ nhưng dù sao đây cũng là công sức của cô. Kể cả không còn cơ hội đoạt lại cũng không sao, chỉ cần tập đoàn Tam Hòa còn tồn tại là cô cũng mãn nguyện lắm rồi.

Tối hôm nay có nhiều gia tộc hàng đầu muốn hợp tác với tập đoàn Tam Hòa như vậy, Tần Thanh Tâm cũng không hề cảm thấy khó chịu. Thà như vậy còn hơn là bị nhà họ Tần cướp đoạt.

Tần Thanh Tâm đi theo đối phương vào thang máy, lên tới tầng cao nhất mới dừng lại.

Cùng lúc đó, bên trong hội trường tổ chức tiệc tối chợt có người lên tiếng hỏi: “MC vừa nói ra hai chuyện. Không phải vẫn còn một chuyện lớn nữa hay sao?”

MC vẫn chưa rời khỏi sân khấu, mỉm cười thần bí: “truyện thứ ba chính là, người chồng kia sẽ chân thành cầu hôn vợ mình trên tầng cao nhất của khách sạn Vườn Sao, để bù đắp sự tiếc nuối năm xưa. Tiếp theo đây xin mời mọi người cùng đi ra ngoài chứng kiến giây phút hạnh phúc nhất này!”

Khách sạn Vườn Sao là tòa nhà cao nhất Giang Hải. Nơi đây được đặt tên là Vườn Sao bởi vì hai nguyên nhân. Thứ nhất là toàn bộ tầng cao nhất của khách sạn được làm bằng thủy tinh. Mỗi khi màn đêm buông xuống, nơi đó như một ngôi sao trời sáng lấp lánh.

Nguyên nhân thứ hai chính là phần mái của tầng trên cùng cũng được làm bằng hai lớp thủy tinh theo thiết kế của kính viễn vọng. Ở trên đó giống như được đứng trước một chiếc kính viễn vọng khổng lồ, có thể thấy rõ bầu trời sao lấp lánh.

MC dẫn tất cả mọi người đi ra khỏi khách sạn, ngẩng đầu nhìn lên tầng cao nhất.

Thế nhưng tòa nhà quá cao, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy tầng cao nhất như một ngôi sao trời tỏa sáng chói lóa chứ không thể thấy rõ cảnh tượng bên trong.

“Dì ơi, bố cháu nói hôm nay sẽ đi chơi với mẹ. Bọn họ không chịu đưa cháu đi cùng”, Tiêu Tiêu chu môi rúc vào ngực Tần Y, tủi thân nói.

“Con bé bất hiếu này, dám liên lạc với thằng vô dụng kia nữa hả?”, Châu Ngọc Thúy nghe thấy liền nổi giận.

“Mẹ à, có khi người ở trên đó chính là chị và anh rể đó!”, Tần Y chỉ lên tầng cao nhất của tòa nhà.

Chợt có một giọng nói tràn đầy khiêu khích từ bên cạnh truyền tới: “Thằng vô dụng kia sao? Chỉ sợ đến cả một bông hoa cũng không mua nổi đâu!”

Sau đó lại có người giễu cợt nói: “Thấy kỉ niệm ngày cưới của người ta hoành tráng như vậy, có lẽ chị cô đang trốn trong góc nào đó khóc lóc ghen tỵ cũng nên!”

Đám người nhà họ Tần lũ lượt kéo tới.

“Dẫu sao chúng tôi cũng là khách quý được xếp ở hàng đầu, cao quý hơn mấy con chó canh cửa bị xếp ở cuối hàng nhiều”, Tần Y không nhịn được mỉa lại.

“Cô nói ai là chó canh cửa?”, Tần Phi lập tức điên tiết đi tới giơ tay định đánh Tần Y.

Châu Ngọc Thúy kéo Tần Y ra phía sau bảo vệ: “Cậu dám động vào con gái tôi thử xem? Con bé sắp gả vào nhà họ Tô giàu nhất Giang Hải rồi đấy”.

“Đừng khoác lác nữa. Không có nhà họ Tần các người chẳng là cái thá gì”, Tần Phi xem thường nói.

Đúng lúc ấy, người lái xe trẻ tuổi đón đám người Tần Y tới đây bỗng nhiên xuất hiện, cung kính nói: “Thưa cô Tần, nghi thức vẫn chưa kết thúc, chủ tịch Tô sợ mọi người mệt nên đã thuê trọn quán cà phê đối diện. Mọi người ngồi đó vẫn có thể quan sát được tình hình ở đây”.

Tần Y đang định lên tiếng từ chối, Châu Ngọc Thúy đã vội cướp lời: “Ông thông gia suy nghĩ thật chu đáo, vậy thì chúng tôi đành phải nghe theo sự sắp xếp của ông ấy vậy”.

Dứt lời, bà ta còn khiêu khích nhìn cụ Tần một cái rồi nghênh ngang rời đi trong ánh mắt hâm mộ của mọi người.

Lúc này đây, Tần Thanh Tâm vừa mới lên được tầng cao nhất. Cửa thang máy mở ra, cô lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.

Một không gian rộng lớn được làm bằng thủy tinh, chỉ trừ bốn phía và phần mái vòm, chỉ cần nhìn ra ngoài là có thể thấy được cảnh đêm của cả Giang Hải. Nhưng điều khiến cô thích nhất chính là vừa ngẩng đầu lên đã có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao, tựa như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới những vì sao lấp lánh.

Lúc này, sàn nhà rải một lớp cánh hoa hồng dày đặc, trước mặt cô có một người mặc quân phục chỉnh tề đang quay lưng nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn cảnh đêm Giang Hải.

Bóng lưng này khiến Tần Thanh Tâm cảm thấy cực kỳ quen thuộc.

Chiều cao, dáng người, tư thế đứng đều giống hệt người ấy. Thứ khác biệt duy nhất chính là quần áo đang mặc trên người.

Hôm nay vốn là kỉ niệm ngày cưới của cô và Dương Thanh. Câu chuyện thứ hai MC vừa kể rất giống với chuyện của bọn họ. Chẳng lẽ…

Hơi thở của Tần Thanh Tâm chợt trở nên dồn dập.

Đúng lúc ấy, người đàn ông trước mặt vốn đang chắp tay sau lưng chợt quay người lại.

Khi trông thấy gương mặt quen thuộc của anh, Tần Thanh Tâm ngơ ngác.

Không ngờ lại đúng là anh!

Hiện giờ, Dương Thanh đang khoác trên mình một bộ quân phục màu xanh trang nghiêm, đầu đội mũ đính quốc huy, chân đi giày lính màu đen, trước ngực đeo rất nhiều huân chương sáng chói. Anh bước từng bước về phía cô.

“Thực sự là anh!”, Tần Thanh Tâm đỏ bừng hai mắt, giọng run run.

Dương Thanh gật đầu, nghiêm túc nói: “Năm năm qua, bởi vì anh mà em đã phải chịu nhiều tủi nhục, phải nghe nhiều lời gièm pha châm chọc. Giờ đây, anh xin thề với bộ quân phục này, từ nay về sau sẽ không để em phải chịu tổn thương thêm một lần nào nữa!”

“Bịch!”

Dương Thanh quỳ một gối xuống đất, trong tay xuất hiện một chiếc nhẫn kim cương màu hồng lấp lánh. Đây chính là chiếc nhẫn kim cương trị giá năm trăm triệu Tần Thanh Tâm vừa mới nhìn thấy ở hội trường bữa tiệc.

“Thanh Tâm, anh yêu em, em có đồng ý gả cho anh không?”, Dương Thanh chân thành hỏi.

Đúng lúc này, tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng vang lên. Vô số trực thăng bay ở trên nóc khách sạn Vườn Sao thả cánh hoa hồng tung bay đầy trời.

Từ xa nhìn lại trông như một thác nước hoa hồng chảy từ mái vòm xuống. Cánh hoa tung bay giữa trời bao trùm cả khách sạn.

Tiếng pháo nổ vang, một giây sau, pháo hoa năm màu nở rộ trên bầu trời liên tục không ngừng.

Tần Thanh Tâm ngơ ngác nhìn người đàn ông đang quỳ một chân trước mặt mình, khuôn mặt đã ướt đẫm nước mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 65 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang wiki giải đáp chẳng hạn như song ao la gi, o may zing gut chop em nghia la gi Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status