Chiến thần ở rể

Chương 11: Đau thấu tim



Mặt Tần Thanh Tâm đờ đẫn. Hôm qua cô đuổi Dương Thanh đi, con gái lại khóc ầm ĩ đòi tìm bố.

Cô vốn hơi hối hận, sợ rằng người bố mà con gái vất vả lắm mới chờ được lại đi mất. Nhưng không ngờ khi cô phải một mình đối mặt với tất cả, Dương Thanh lại đột nhiên xuất hiện.

Dáng vẻ vô cùng ngang ngược của Dương Thanh dường như đã chạm tới nơi mềm yếu nhất trong trái tim cô, khiến lòng cô rung động.

"Cậu là ai? Sao cậu dám xông phòng họp của nhà họ Tần? Bảo vệ đâu? Đuổi cậu ta ra cho tôi!"

Lúc này, ông cụ không nhận ra Dương Thanh. Năm đó, Dương Thanh vốn cũng chẳng gặp người nhà họ Tần được mấy lần. Thoáng cái năm năm đã trôi qua, sao họ có thể vừa gặp đã nhận ra anh được?

"Ông nội, cậu ta chính là Dương Thanh, kẻ vô dụng năm năm trước cưới Tần Thanh Tâm không lâu, sau đó lại đột nhiên bốc hơi khỏi nhân gian đấy ạ".

Trước đó, thật ra Tần Phi có nghe nói về truyện Dương Thanh trở về, nên anh ta nhận ra Dương Thanh ngay. Anh ta nhìn Tần Thanh Tâm bằng ánh mắt chế giễu.

Lúc này, ông cụ mới nhớ ra Dương Thanh là ai. Lão ta hơi híp hai mắt lại, quan sát Dương Thanh từ đầu tới chân. Ngoài khí chất có hơi khác ra, dường như anh cũng không có gì thay đổi, lối ăn mặc vẫn như hạng khố rách áo ôm.

Cho dù Tần Thanh Tâm rất mong có người có thể cùng cô đối mặt với tất cả, nhưng lúc này Dương Thanh xuất hiện chỉ làm cho mọi chuyện càng rối loạn hơn. Cô tức giận nói: "Ai bảo anh tới đây?"

Dương Thanh không thấy bất ngờ trước sự ghét bỏ của Tần Thanh Tâm đối với mình. Nếu anh vừa trở về đã được Tần Thanh Tâm tha thứ, như vậy chẳng phải sự tha thứ của Tần Thanh Tâm quá rẻ mạt sao?

Lúc này, ông cụ vung tay ngắt lời Tần Thanh Tâm, dùng đôi mắt minh mẫn nhìn chăm chằm Dương Thanh: "Hóa ra là kẻ vô dụng đã hủy hoại danh dự của nhà họ Tần năm đó. Nếu không phải vì cậu, nhà họ Tần đã sớm trở thành danh gia vọng tộc ở Giang Hải, không ngờ cậu còn dám trở về".

Mắt Dương Thanh thoáng ánh lên tia sắc bén, anh cười lạnh: "Tôi hủy hoại danh dự của nhà họ Tần sao? Sự thật thế nào, chẳng lẽ ông là người đứng đầu nhà họ Tần lại không biết?"

Mã Siêu đã điều tra rõ về chuyện năm đó. Tất cả đều là vở kịch do nhà họ Tần tự biên tự diễn để có được tập đoàn Tam Hòa mà thôi.

Nếu không phải vì Tần Thanh Tâm, đêm qua nhà họ Tần đã tan nát rồi.

"Cậu nói bậy gì đấy?"

Ông cụ tức giận đập bàn, sau đó từ từ đứng dậy, đôi mắt rừng rực lửa giận.

Bởi vì quá kích động, lão ta đột nhiên ho dữ dội, cơ thể lảo đảo chực ngã.

"Ông nội!"

Tần Thanh Tâm vội vàng lao tới, nhưng Tần Phi đã đỡ lấy ông cụ trước.

"Cút ngay!"

Tần Phi tức giận quát một tiếng: "Cô còn có mặt mũi gọi ông nội à? Cô bảo gã chồng vô dụng này tới để chọc giận ông nội đúng không?"

"Nếu ông cụ có mệnh hệ gì, chúng tôi sẽ không bỏ qua cho các người đâu".

"Năm năm trước cũng vì chuyện bẩn thỉu các người làm ra mà nhà họ Tần mới ê chề nhục nhã. Năm năm sau, có phải các người còn muốn làm ông cụ tức chết đúng không? Muốn phá nát nhà họ Tần này sao?"

"Theo tôi thấy, cả nhà cô đúng là tai họa, nên đuổi ra khỏi nhà họ Tần, cả đời không được bước vào nhà họ Tần một bước".

...

Tần Thanh Tâm phải trả giá cho gia tộc nhiều như vậy, thậm chí ngay cả tập đoàn Tam Hòa của cô cũng bị họ cướp mất, nhưng hôm nay lại rơi vào kết cục bị mọi người ghẻ lạnh hắt hủi.

Nhìn Tần Thanh Tâm lảo đảo chực ngã, Dương Thanh khó lòng diễn tả sự khó chịu trong lòng.

Ông cụ cũng dần nguôi giận, nhìn Tần Thanh Tâm nói: "Thanh Tâm, trước đây nhà họ Tần suy bại vốn là vì các cháu, bây giờ tập đoàn Nhạn Thanh mở chi nhánh ở Giang Hải. Chỉ có giành được cơ hội hợp tác với bọn họ thì mới vực dậy được nhà họ Tần. Bây giờ nếu như kết thông gia với nhà họ Vương, chúng ta mới có hi vọng hợp tác được với tập đoàn Nhạn Thanh. Hiện giờ cháu có hai sự lựa chọn, một là lấy cậu cả nhà họ Vương, hai là nghĩ cách có được cơ hội hợp tác này, nếu không cả nhà cháu cứ chờ bị đuổi ra khỏi gia tộc đi!"

Nghe ông cụ nói vậy, mặt Tần Thanh Tâm trắng bệch.

Ngay cả gia tộc quyền thế nhất Giang Hải cũng chưa chắc có thể giành được cơ hội hợp tác này, sao cô có thể làm được chứ?

"Ông nội, cháu..."

Tần Thanh Tâm vừa định từ chối, Dương Thanh đứng bên cạnh cô bỗng nhiên nói: "Chúng tôi… nhận nhiệm vụ này!"

"Được!"

Tần Phi lập tức mừng rỡ, vẻ mặt giễu cợt: "Thanh Tâm, đừng nói là mọi người bắt nạt cô, đây là do chồng cô tự nhận nhiệm vụ này. Bây giờ cho dù cô muốn đổi ý cũng muộn rồi!"

"Đây rõ ràng là một nhiệm vụ bất khả thi mà còn dám đồng ý, đúng là đồ vô dụng như trong lời đồn", mấy người của dòng chính thầm thì bàn tán.

Một bên là sản nghiệp dưới trướng gia tộc quyền quý nhất Yến Đô, một bên là sản nghiệp của gia tộc hạng hai ở Giang Hải. Với sự chênh lệch lớn như vậy, sao tập đoàn Nhạn Thanh có thể đồng ý hợp tác với tập đoàn Tam Hòa cơ chứ?

"Được rồi, cuộc họp thường kỳ hôm nay kết thúc ở đây đi!"

Ông cụ vừa nói vừa đứng dậy chuẩn bị rời đi, nhưng ánh mắt lại nhìn Tần Thanh Tâm: "Ba ngày, ông chỉ cho cháu ba ngày. Nếu không thể hoàn thành nhiệm vụ, vậy cả nhà cháu phải chủ động rời khỏi nhà họ Tần!"

Ông cụ lập tức xoay người rời đi. Tất cả mọi người đều nhìn Tần Thanh Tâm với vẻ hả hê vui sướng.

"Ha ha, Tần Thanh Tâm, cô mà cũng đòi đấu với tôi sao? Tôi mới mang dòng máu chính thống của nhà họ Tần. Trong mắt ông nội, chỉ tôi mới là tương lai của gia tộc. Ba ngày sau, tôi sẽ cười nhìn cả nhà cô bị đuổi ra khỏi gia tộc! Ha ha..."

"Đúng vậy, con gái của một thằng con riêng cũng dám cạnh tranh với Tần Phi à? Đúng là không biết tự lượng sức mình".

"Phi à, chú vẫn luôn ủng hộ cháu. Lúc cháu thừa kế vị trí chủ tịch rồi thì cũng đừng quên chú đấy nhé!"

"Đúng vậy, Phi, chúng ta đều ủng hộ cháu!"

...

Thoáng chốc, Tần Phi được mọi người vây quanh rời khỏi phòng họp, chỉ còn lại Dương Thanh và Tần Thanh Tâm.

"Bốp" một tiếng, Tần Thanh Tâm tát vào mặt Dương Thanh.

Khi Dương Thanh thấy gương mặt giàn giụa nước mắt của Tần Thanh Tâm, tức giận trong lòng tự nhiên biến mất.

"Tâm, anh..."

Dương Thanh vừa muốn mở lời, đã bị Tần Thanh Tâm cắt ngang: "Tôi thừa nhận anh cũng là người bị hại trong chuyện năm năm trước, nhưng anh đã nhận năm trăm nghìn mà bố tôi đưa anh, vậy cũng xem là bồi thường rồi. Anh không muốn kết hôn với tôi thì sao không nói sớm? Vừa mới kết hôn anh đã biến mất năm năm, anh có biết tôi phải chịu những gì không? Tôi đã như vậy rồi, sao anh còn muốn trả thù tôi? Anh nói cho tôi biết đi, vì sao chứ?"

Từng giọt nước mắt của Tần Thanh Tâm giống như những viên ngọc rơi xuống đất rồi vỡ nát.

Dương Thanh vô cùng đau khổ, anh bước tới nắm chặt lấy hai vai của Tần Thanh Tâm: "Anh thật sự không cầm tiền của bố em, anh cũng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện trả thù em. Lần này anh trở về vì muốn bù đắp cho em và con gái, mong em hãy tin tưởng anh, anh tuyệt đối sẽ không hại em".

"Anh câm miệng lại cho tôi! Anh không xứng nhắc tới con gái tôi!"

Tần Thanh Tâm đẩy Dương Thanh ra, cả gương mặt đều là nước mắt: "Nếu không phải anh về trả thù, sao còn muốn nhận nhiệm vụ kia trong cuộc họp thường kỳ của gia tộc chứ? Đó vốn là một nhiệm vụ không thể hoàn thành được!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 65 lượt.

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như chuan muc kiem toan so 240, uu va nhuoc diem cua chu nghia trong thuong chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status