Ngày xưa có một chuyện tình ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI
9.168
Điểm đánh giá
4/5, 4

bởi trong Sách Văn học - Tiểu thuyết
4/5, 4,0 điểm 4 đánh giá
Khác với các tác phẩm trước, “Ngày xưa có một chuyện tình” kể câu chuyện tình yêu lãng mạn nhưng có cả hôn nhân, con cái… Ngày xưa có một chuyện tình là tác phẩm thứ hai của Nguyễn Nhật Ánh ra mắt bạn đọc trong năm 2016 sau Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng. Với truyện dài này, nhà văn như trở lại tuổi 17 của thời Mắt biếc, Đi qua hoa cúc, Cô gái... chi tiết
Bìa mềm, 334 trang
Xuất bản vào 09-2016 bởi NXB Trẻ

  1. Như Quỳnh
    Offline

    Như Quỳnh Lớp chồi

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    6
    Giới tính:
    Nữ
    4/5,
    "Ngày xưa có một chuyện tình-quy luật tình yêu"
    Gấp lại cuốn sách tôi không biết nói gì vì có quá nhiều suy nghĩ đan xen nhau.
    Câu chuyện đã trọn vẹn một kết thúc. Tôi cảm thấy nhẹ nhàng với kết happy ending khổ tận cam lai, tôi cũng thích kiểu kết như thế. Motip tay 3, tình yêu không có lỗi, lỗi ở bạn thân khá quen thuộc, không khó hiểu nhưng cũng lắm bất ngờ. Lối dẫn chuyện hoàn toàn khác biệt so với những cuốn trước. Quyển sách là một bước ngoặt mới, đánh dấu rằng nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã viết một câu chuyện thật sự có kết thúc có hậu, chuyện kết HE chứ không chỉ là kết mở nữa.

    Đây là một truyện không thể đọc liền một mạch nhanh chóng bởi đi vào chi tiết có rất nhiều điều làm ta phải suy ngẫm hoặc dừng lại...để thở. Vâng, đúng vậy, để điều hòa nhịp thở, vì có những tình huống éo le như lúc cả ba bị rơi vào trò đùa của số phận, bi hài không đỡ nổi.
    Điểm nhấn đặc biệt của truyện là sau khi đọc mình sẽ không thấy ai trong số họ là người đáng ghét như những câu chuyện tay ba thường thấy. Những câu chuyện xây dựng tình huống đẩy nhân vật vào tình thế khó xử nhưng không làm họ trở nên phản diện luôn hấp dẫn tôi. Các nhân vật đã cư xử khéo léo và hào hiệp để tình yêu không làm tan vỡ tình bạn. Đặc biệt là Vinh, nhân vật cư xử cao thượng nhất, điều đó làm câu chuyện diễn biến hợp lí. Tôi trở thành fan của nhân vật này, và tôi rất sợ câu chuyện sẽ thành một Mắt biếc thứ hai.

    Có một suy nghĩ mãi làm tôi trăn trở, rằng đây có phải chỉ là truyện cổ tích, là ước mơ, chứ người thường có cư xử được như Vinh không? Rồi câu trả lời chợt tự đến với tôi qua những suy nghĩ của Vinh ở những chương cuối. Suy nghĩ của Vinh cho thấy Vinh cũng là người chứ không phải cổ tích thần tiên, Vinh chính là đang đấu tranh với chính mình, Vinh cư xử được đẹp như thế nghĩa là Vinh đã chiến thắng chính bản thân. Suy cho cùng mỗi cách cư xử hành vi đều xuất phát từ suy nghĩ, người có suy nghĩ tích cực, nhận biết đúng sai lẽ phải, biết suy nghĩ đặt mình vào vị trí người khác, biết tin tưởng và biết kiểm soát thì sẽ làm được như Vinh. Hành trình trở nên tốt hơn, để làm người tốt thật khó, cuộc chiến với chính mình là cam go nhất và Vinh đã làm được điều đó với tình yêu sâu sắc làm điểm tựa. Đó mới chính là tình yêu thật sự.

    Cảnh báo đoạn trong Spoiler có tiết lộ nội dung
    Show Spoiler
    Tình cảm giữa Phúc và Miền có lẽ chỉ là những rung động nhất thời của tuổi trẻ. Phúc là người hào hiệp nhưng về sau có những suy nghĩ ích kỉ, thật may là cậu đã biết kiểm soát vào phút chót. Khi đọc đến đoạn đó tôi thật muốn đập cho Phúc và Miền một trận nếu hai người đó không từ bỏ kế hoạch bỏ trốn. Cái kế hoạch mà họ biết chắc sẽ gây tổn thương bao người kia. Có lẽ do nhà văn sử dụng ngôi thứ nhất linh hoạt, nhân vật "tôi" lúc thì là người này lúc thì là người kia nên sự thấu hiểu của người đọc dành cho nhân vật nào cũng nhiều cả. Thành ra tôi không thấy khó hiểu trước hành động của Miền. Nhưng nhiều lúc tôi cũng phát bực trước suy nghĩ của cô ấy. Có lẽ vì tôi thuộc phe fan của Vinh. Tôi thấy cô ấy đối với Vinh không công bằng, nhất là khi cô ấy đồng ý với việc trốn chạy, tôi thật không muốn nghĩ tiếp Vinh sẽ ra sao nếu Miền thật sự đi. Chẳng thà như Hà Lan của Mắt Biếc, không cho Ngạn hy vọng nào, đau buồn đấy nhưng chấp nhận, còn ở đây Miền đã trở thành vợ Vinh rồi, vợ bỏ ra đi, tôi nghĩ Vinh lâu ngày sẽ bị trầm cảm chứ chẳng chơi. Và cách cổ nhận lời lấy Vinh, xét cho cùng cổ chỉ là cảm động và vô vàn lí do khác chứ chưa hề yêu Vinh. Điều đó làm tôi mất một lúc ngừng lại để suy nghĩ, đối với Vinh và Ngạn, một người gặp một người như Miền và một người gặp một người như Hà Lan, Vinh hay Ngạn ai là người đau khổ hơn? May thay sau đó Miền đã không đi và vui thay cô ấy đã nhận ra cổ có yêu Vinh.


    Có lẽ cái bóng của những bộ sách trước của bác Ánh trong tôi quá lớn nên không tránh khỏi sự so sánh,dù sao truyện kết dở dang thì cũng đọng lại trong người đọc lâu hơn. Truyện mới này hơi bị thiên về kể, một lúc kể hết về cuộc đời 3 con người thì quá nhanh để mà có thể cảm nhận. Nhất là Miền, suy nghĩ của cô tuy tác giả miêu tả cũng hợp lí nhưng không hiểu sao có lúc tôi vẫn cảm thấy tôi theo không kịp, vẫn thấy nhanh.
    Bộ truyện đã truyền tải rất nhiều triết lí. Tôi rất thích suy nghĩ của Vinh và bé Su. Cách bác Ánh xây dựng truyện này ngay từ cách chọn ngôi kể đã là ấn tượng.

    Hồi trước bạn bè hỏi tôi về Mắt Biếc và Còn chút gì để nhớ, tôi thường trả lời 1 câu mà tôi đúc kết: Nếu nói về độ buồn, Mắt Biếc buồn hơn, mà day dứt thì Còn chút gì để nhớ day dứt hơn. Nay nếu ai hỏi về Ngày xưa có một chuyện tình chắc tôi sẽ nói: tình yêu có quy luật á, khổ tận cam lai thôi mà.
    Hư Vô, sonvodi, tohaitrieu and 2 others like this.
  2. Nguyễn Thị Ánh Hồng
    Offline

    Nguyễn Thị Ánh Hồng Lớp chồi

    Bài viết:
    0
    Đã được thích:
    5
    Giới tính:
    Nữ
    4/5,
    "hay..."
    một câu chuyện thật đẹp, với nhũng nhân vật rất thực, đặc biệt ấn tượng nhất vẫn là nhân vật Vinh, một chàng trai với sự ngây ngô bạn đầu về tình yêu, nhưng lại rất trưởng thành trong suy nghĩ, là chàng trai cao cả và ấm áp, kết truyện bình yên... Vinh đã đánh đổi cả ngần ấy thời gian để ở bên một người và anh xứng đáng được nhận hạnh phúc về sau...
    Hư Vô, sonvodi, Santiago and 2 others like this.