Ngày xưa có một chuyện tình ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI
7.235
Điểm đánh giá
4.33333/5, 3

bởi trong Sách Văn học - Tiểu thuyết
4.33333/5, 4,3 điểm 3 đánh giá
Khác với các tác phẩm trước, “Ngày xưa có một chuyện tình” kể câu chuyện tình yêu lãng mạn nhưng có cả hôn nhân, con cái… Ngày xưa có một chuyện tình là tác phẩm thứ hai của Nguyễn Nhật Ánh ra mắt bạn đọc trong năm 2016 sau Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng. Với truyện dài này, nhà văn như trở lại tuổi 17 của thời Mắt biếc, Đi qua hoa cúc, Cô gái... chi tiết
Bìa mềm, 334 trang
Xuất bản vào 09-2016 bởi NXB Trẻ

  • Khác với các tác phẩm trước, “Ngày xưa có một chuyện tình” kể câu chuyện tình yêu lãng mạn nhưng có cả hôn nhân, con cái…

    Ngày xưa có một chuyện tình là tác phẩm thứ hai của Nguyễn Nhật Ánh ra mắt bạn đọc trong năm 2016 sau Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng. Với truyện dài này, nhà văn như trở lại tuổi 17 của thời Mắt biếc, Đi qua hoa cúc, Cô gái đến từ hôm qua… Đó là mối tình tuổi học trò sớm nắng chiều mưa, nhiều mơ ước.

    Ngày xưa có một chuyện tình dày 300 trang, xoay quanh 3 nhân vật Vinh, Phúc và Miền – những đứa nhỏ cùng lớn lên ở một thị trấn miền Trung. Chúng cùng nhau trải qua thời đi học với những niềm vui ngọt ngào và nỗi buồn man mác, rung động đầu đời. Ở đó tình bạn đẹp, tình yêu mơ mộng được nảy nở trên mảnh đất màu mỡ, bên khu vườn cây trái xanh tươi…

    [​IMG]
    Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh trong ngày ra mắt sách. Ảnh: Bá Ngọc.​

    Tuy nhiên, điểm khác biệt của truyện dài này so với các tác phẩm trước của nhà văn là ông đã để các nhân vật của mình lớn lên, trải qua mọi cung bậc cảm xúc của tình yêu, có kết thúc rõ ràng như sinh con, kết hôn. Nói về sự thay đổi này, Nguyễn Nhật Ánh cho biết: “Không ai cứ nhỏ bé mãi, phải cho các em lớn và trưởng thành hơn chứ”.

    Trong tác phẩm, Nguyễn Nhật Ánh đã hóa thân thành 3 nhân vật Vinh, Phúc và Miền để kể lại câu chuyện, tâm tư tình cảm của mỗi người. Đây không phải là cách kể mới nhưng lần đầu tiên được nhà văn áp dụng. Anh muốn độc giả sẽ cảm nhận được chân thật hơn tình cảm của mỗi người. Hơn nữa, kể bằng đại từ “tôi” còn đem tới sự gần gũi, như thủ thỉ, tâm tình với người đọc.

    Tác phẩm sẽ được in thành hai phiên bản bìa cứng và bìa mềm. Lần đầu xuất bản, Ngày xưa có một chuyện tình sẽ được phát hành 70.000 bản bìa mềm và 10.000 bản bìa cứng.

    Nhân dịp ra mắt tác phẩm mới, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh sẽ có các buổi ký tặng bạn đọc tại các địa điểm sau:

    – Ngày 18/9: Phố sách Đinh Lễ – Nhà sách Lâm, Hà Nội.

    – Ngày 24/9: tại gian hàng NXB Trẻ, Đường sách TP.HCM.

    – Ngày 25/9: tại tiệm sách Kính vạn hoa, 8BC Lương Hữu Khánh, quận 1, TP.HCM.

    Giới thiệu chi tiết:
    Ngày Xưa Có Một Chuyện Tình

    Đúng như tên gọi, đây là cuốn sách về tình yêu, được viết theo một phong cách hoàn toàn khác lạ với nhà văn Nguyễn Nhật Ánh từ trước đến nay.

    Ngày xưa có một chuyện tình là một câu chuyện cảm động khi người ta yêu nhau, nỗi khát khao một hạnh phúc êm đềm ấm áp đến thế; hay đơn giản chỉ là chuyện ba người – anh, em, và người ấy…?

    Khi mở sách ra, độc giả sẽ được chứng kiến làn gió tình yêu chảy qua như rải nắng trên khuôn mặt mùa đông của cô gái; nụ hôn đầu tiên ngọt mật, cái ôm đầu tiên, những giọt nước mắt và cái ôm xiết cuối cùng của tấm tình người yêu người… Và người đọc sẽ tìm thấy câu trả lời, cho riêng mình.

    Trích đoạn
    “- Miền nè.

    – Gì hở Phúc?

    – Có chuyện này nè.

    – Chuyện gì vậy?

    – Ở trong lớp mình ấy mà.

    – Trong lớp mình sao?

    – Lần này tôi thấy đôi lông mày Miền nhướn lên. Nó vừa hỏi vừa xoáy mắt vào mặt tôi, chắc nó lấy làm lạ trước lối nói chuyện lòng vòng của tôi.

    Ngay cả tôi, tôi cũng thấy tôi không giống mọi hôm chút nào và phát hiện đó khiến tôi gần như nổi điên lên với chính mình.

    Tôi nói nhanh:

    – Có một bạn trong lớp đang thích Miền đó.”

    “Tôi rơi vào tình yêu như thiên thạch bị rơi vào lỗ đen. Tôi bị tình yêu đó nuốt chửng với một sức mạnh không sao cưỡng lại được.

    Suốt một thời gian dài, tôi trượt trên tình yêu như trượt trên vỏ chuối, ngây ngất, mê man, chỉ khi nào té ngã thì đà trượt đó mới dừng lại.

    Có cái gì đó làm tôi lạc lối. Nó khiến tôi tin rằng đạo đức là cái con người vẽ ra chứ không phải là cái vẽ ra con người. Nó khiến tôi sẵn sàng nổi loạn, chẳng buồn bận tâm cuộc đời mình rồi sẽ trôi dạt về đâu, những thứ gì sẽ đổ lên cuộc đời mình. Và tôi, thoạt đầu là tin một cách ngây thơ, về sau thì cố tin đó là tình yêu để biện hộ cho hành động của mình. Nhưng yêu kiểu như tôi yêu Phúc thì càng yêu tôi càng hiểu về tình yêu ít hơn…

    Có cái gì đó mù lòa, say đắm, điên rồ, ảo giác, đẫm mê hương trong cuộc tình này.

    (Trích “Ngày xưa có một chuyện tình”)
Mèo.LTG and Hpanh2004 like this.

Thành viên mới đánh giá

  1. Như Quỳnh
    Offline

    Như Quỳnh Lớp chồi

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    6
    Giới tính:
    Nữ
    4/5,
    "Ngày xưa có một chuyện tình-quy luật tình yêu"
    Gấp lại cuốn sách tôi không biết nói gì vì có quá nhiều suy nghĩ đan xen nhau.
    Câu chuyện đã trọn vẹn một kết thúc. Tôi cảm thấy nhẹ nhàng với kết happy ending khổ tận cam lai, tôi cũng thích kiểu kết như thế. Motip tay 3, tình yêu không có lỗi, lỗi ở bạn thân khá quen thuộc, không khó hiểu nhưng cũng lắm bất ngờ. Lối dẫn chuyện hoàn toàn khác biệt so với những cuốn trước. Quyển sách là một bước ngoặt mới, đánh dấu rằng nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã viết một câu chuyện thật sự có kết thúc có hậu, chuyện kết HE chứ không chỉ là kết mở nữa.

    Đây là một truyện không thể đọc liền một mạch nhanh chóng bởi đi vào chi tiết có rất nhiều điều làm ta phải suy ngẫm hoặc dừng lại...để thở. Vâng, đúng vậy, để điều hòa nhịp thở, vì có những tình huống éo le như lúc cả ba bị rơi vào trò đùa của số phận, bi hài không đỡ nổi.
    Điểm nhấn đặc biệt của truyện là sau khi đọc mình sẽ không thấy ai trong số họ là người đáng ghét như những câu chuyện tay ba thường thấy. Những câu chuyện xây dựng tình huống đẩy nhân vật vào tình thế khó xử nhưng không làm họ trở nên phản diện luôn hấp dẫn tôi. Các nhân vật đã cư xử khéo léo và hào hiệp để tình yêu không làm tan vỡ tình bạn. Đặc biệt là Vinh, nhân vật cư xử cao thượng nhất, điều đó làm câu chuyện diễn biến hợp lí. Tôi trở thành fan của nhân vật này, và tôi rất sợ câu chuyện sẽ thành một Mắt biếc thứ hai.

    Có một suy nghĩ mãi làm tôi trăn trở, rằng đây có phải chỉ là truyện cổ tích, là ước mơ, chứ người thường có cư xử được như Vinh không? Rồi câu trả lời chợt tự đến với tôi qua những suy nghĩ của Vinh ở những chương cuối. Suy nghĩ của Vinh cho thấy Vinh cũng là người chứ không phải cổ tích thần tiên, Vinh chính là đang đấu tranh với chính mình, Vinh cư xử được đẹp như thế nghĩa là Vinh đã chiến thắng chính bản thân. Suy cho cùng mỗi cách cư xử hành vi đều xuất phát từ suy nghĩ, người có suy nghĩ tích cực, nhận biết đúng sai lẽ phải, biết suy nghĩ đặt mình vào vị trí người khác, biết tin tưởng và biết kiểm soát thì sẽ làm được như Vinh. Hành trình trở nên tốt hơn, để làm người tốt thật khó, cuộc chiến với chính mình là cam go nhất và Vinh đã làm được điều đó với tình yêu sâu sắc làm điểm tựa. Đó mới chính là tình yêu thật sự.

    Cảnh báo đoạn trong Spoiler có tiết lộ nội dung
    Show Spoiler
    Tình cảm giữa Phúc và Miền có lẽ chỉ là những rung động nhất thời của tuổi trẻ. Phúc là người hào hiệp nhưng về sau có những suy nghĩ ích kỉ, thật may là cậu đã biết kiểm soát vào phút chót. Khi đọc đến đoạn đó tôi thật muốn đập cho Phúc và Miền một trận nếu hai người đó không từ bỏ kế hoạch bỏ trốn. Cái kế hoạch mà họ biết chắc sẽ gây tổn thương bao người kia. Có lẽ do nhà văn sử dụng ngôi thứ nhất linh hoạt, nhân vật "tôi" lúc thì là người này lúc thì là người kia nên sự thấu hiểu của người đọc dành cho nhân vật nào cũng nhiều cả. Thành ra tôi không thấy khó hiểu trước hành động của Miền. Nhưng nhiều lúc tôi cũng phát bực trước suy nghĩ của cô ấy. Có lẽ vì tôi thuộc phe fan của Vinh. Tôi thấy cô ấy đối với Vinh không công bằng, nhất là khi cô ấy đồng ý với việc trốn chạy, tôi thật không muốn nghĩ tiếp Vinh sẽ ra sao nếu Miền thật sự đi. Chẳng thà như Hà Lan của Mắt Biếc, không cho Ngạn hy vọng nào, đau buồn đấy nhưng chấp nhận, còn ở đây Miền đã trở thành vợ Vinh rồi, vợ bỏ ra đi, tôi nghĩ Vinh lâu ngày sẽ bị trầm cảm chứ chẳng chơi. Và cách cổ nhận lời lấy Vinh, xét cho cùng cổ chỉ là cảm động và vô vàn lí do khác chứ chưa hề yêu Vinh. Điều đó làm tôi mất một lúc ngừng lại để suy nghĩ, đối với Vinh và Ngạn, một người gặp một người như Miền và một người gặp một người như Hà Lan, Vinh hay Ngạn ai là người đau khổ hơn? May thay sau đó Miền đã không đi và vui thay cô ấy đã nhận ra cổ có yêu Vinh.


    Có lẽ cái bóng của những bộ sách trước của bác Ánh trong tôi quá lớn nên không tránh khỏi sự so sánh,dù sao truyện kết dở dang thì cũng đọng lại trong người đọc lâu hơn. Truyện mới này hơi bị thiên về kể, một lúc kể hết về cuộc đời 3 con người thì quá nhanh để mà có thể cảm nhận. Nhất là Miền, suy nghĩ của cô tuy tác giả miêu tả cũng hợp lí nhưng không hiểu sao có lúc tôi vẫn cảm thấy tôi theo không kịp, vẫn thấy nhanh.
    Bộ truyện đã truyền tải rất nhiều triết lí. Tôi rất thích suy nghĩ của Vinh và bé Su. Cách bác Ánh xây dựng truyện này ngay từ cách chọn ngôi kể đã là ấn tượng.

    Hồi trước bạn bè hỏi tôi về Mắt Biếc và Còn chút gì để nhớ, tôi thường trả lời 1 câu mà tôi đúc kết: Nếu nói về độ buồn, Mắt Biếc buồn hơn, mà day dứt thì Còn chút gì để nhớ day dứt hơn. Nay nếu ai hỏi về Ngày xưa có một chuyện tình chắc tôi sẽ nói: tình yêu có quy luật á, khổ tận cam lai thôi mà.
    Hư Vô, sonvodi, tohaitrieu and 2 others like this.
  2. Nguyễn Thị Ánh Hồng
    Offline

    Nguyễn Thị Ánh Hồng Lớp chồi

    Bài viết:
    0
    Đã được thích:
    5
    Giới tính:
    Nữ
    4/5,
    "hay..."
    một câu chuyện thật đẹp, với nhũng nhân vật rất thực, đặc biệt ấn tượng nhất vẫn là nhân vật Vinh, một chàng trai với sự ngây ngô bạn đầu về tình yêu, nhưng lại rất trưởng thành trong suy nghĩ, là chàng trai cao cả và ấm áp, kết truyện bình yên... Vinh đã đánh đổi cả ngần ấy thời gian để ở bên một người và anh xứng đáng được nhận hạnh phúc về sau...
    Hư Vô, sonvodi, Santiago and 2 others like this.

Bạn đọc bình luận

Đăng ký tài khoản để bình luận và chia sẻ về sách này.
  1. Như Quỳnh
    Offline

    Như Quỳnh Lớp chồi

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    6
    Giới tính:
    Nữ
    Ngày xưa có một chuyện tình_Quy luật tình yêu

    Gấp lại cuốn sách tôi không biết nói gì vì có quá nhiều suy nghĩ đan xen nhau. Câu chuyện đã trọn vẹn một kết thúc. Tôi cảm thấy nhẹ nhàng với kết happy ending khổ tận cam lai, tôi cũng thích kiểu kết như thế. Mô-tip tình tay ba, tình yêu không có lỗi, lỗi ở bạn thân khá quen thuộc, không khó hiểu nhưng cũng lắm bất ngờ. Quyển sách đánh dấu một bước ngoặt mới, rằng nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã viết một câu chuyện thật sự có kết thúc có hậu, chuyện kết HE chứ không chỉ là kết mở nữa.
    Đây là một quyển sách không thể đọc liền một mạch nhanh chóng bởi đi vào chi tiết có rất nhiều điều làm ta phải suy ngẫm hoặc dừng lại...để thở. Đúng vậy, để điều hòa nhịp thở, vì có những tình huống làm người đọc đứng tim nín thở như khi cả ba bị rơi vào trò đùa của số phận, rơi vào những chuyện bi hài không đỡ nổi.
    Điểm nhấn đặc biệt của câu chuyện đó là sau khi đọc mình sẽ không thấy ai trong số họ là người đáng ghét như những câu chuyện tay ba thường thấy. Xưa nay, những câu chuyện xây dựng tình huống đẩy nhân vật vào tình thế khó xử nhưng không làm họ trở nên phản diện luôn hấp dẫn tôi. Các nhân vật đã cư xử khéo léo và hào hiệp để tình yêu không làm tan vỡ tình bạn. Đặc biệt là Vinh, nhân vật cư xử cao thượng nhất, điều đó làm câu chuyện diễn biến hợp lí. Tôi trở thành fan của nhân vật này, tôi biết nếu kết không happy ending với Vinh hẳn tôi sẽ buồn cả tuần như khi đọc Mắt Biếc.

    Một suy nghĩ cứ mãi làm tôi trăn trở, liệu đây có phải chỉ là truyện cổ tích, là ước mơ, chứ người thường có cư xử được như Vinh không? Rồi câu trả lời chợt tự đến với tôi qua những suy nghĩ của Vinh ở những chương cuối. Suy nghĩ của Vinh cho thấy Vinh cũng là người chứ không phải cổ tích thần tiên, Vinh chính là đang đấu tranh với chính mình, Vinh cư xử được đẹp như thế nghĩa là Vinh đã chiến thắng chính mình. Cuộc chiến đó khó khăn nhưng không phải là không ai có thể chiến thắng. Suy cho cùng mỗi cách cư xử hành vi đều xuất phát từ suy nghĩ, người có suy nghĩ tích cực, nhận biết đúng sai lẽ phải, biết suy nghĩ đặt mình vào vị trí người khác, biết tin tưởng và biết kiểm soát thì sẽ làm được như Vinh. Hành trình trở nên tốt hơn, để làm người tốt thật khó, cuộc chiến với chính mình là cam go và Vinh đã làm được điều đó với tình yêu sâu sắc làm điểm tựa. Đó mới chính là tình yêu thật sự.

    Còn Phúc là người hào hiệp, bạn tốt của Vinh. Cậu có tình yêu mau chóng với Miền nhưng rồi không thành, do cuộc đời éo le. Nhưng nói đi nói lại chẳng qua vì tình cảm đó không đủ chín, không đủ để vượt qua thử thách, tình yêu đó nhanh đến, say đấy nhưng không sâu sắc vững bền như Vinh. Phúc về sau có những suy nghĩ ích kỉ nhưng thật may cậu đã biết kiểm soát vào phút chót. Khi đọc đến đoạn đó tôi thật muốn đập cho Phúc và Miền một trận nếu hai người đó không từ bỏ kế hoạch bỏ trốn. Cái kế hoạch mà họ biết chắc sẽ gây tổn thương bao người kia.
    Có lẽ do nhà văn sử dụng ngôi thứ nhất linh hoạt, nhân vật "tôi" lúc thì là người này lúc thì là người kia nên sự thấu hiểu của người đọc dành cho nhân vật nào cũng nhiều cả. Thành ra tôi không thấy khó hiểu trước hành động của Miền. Nhưng nhiều lúc tôi cũng phát bực trước suy nghĩ của cô ấy. Có lẽ vì tôi thuộc phe fan của Vinh. Tôi thấy cô ấy đối với Vinh không công bằng, nhất là khi cô ấy đồng ý với việc trốn chạy, tôi thật không muốn nghĩ tiếp Vinh sẽ ra sao nếu Miền thật sự đi. Chẳng thà như Hà Lan của Mắt Biếc, không cho Ngạn hy vọng nào, đau buồn đấy nhưng chấp nhận, còn ở đây Miền đã trở thành vợ Vinh rồi, vợ bỏ ra đi, tôi nghĩ Vinh lâu ngày sẽ bị trầm cảm chứ chẳng chơi. Và cách cô ấy nhận lời lấy Vinh, xét cho cùng chỉ là cảm động và vô vàn lí do khác chứ chưa hề yêu Vinh. Điều đó làm tôi mất một lúc ngừng lại để suy nghĩ, đối với Vinh và Ngạn, một người gặp một người như Miền và một người gặp một người như Hà Lan, Vinh hay Ngạn ai là người đau khổ hơn?
    May thay sau đó Miền đã không đi và vui thay Miền đã nhận ra cô ấy có yêu Vinh.

    Có lẽ cái bóng của những bộ sách trước của bác Ánh trong tôi quá lớn nên không tránh khỏi sự so sánh,dù sao truyện kết dở dang thì cũng đọng lại trong người đọc lâu hơn. Truyện mới này hơi bị thiên về kể, một lúc kể hết về cuộc đời 3 con người thì quá nhanh để mà có thể cảm nhận, nhất là Miền, đùng một cái cổ nhận ra đã yêu Vinh. Về logic thì chuẩn vậy rồi, những dòng tác giả miêu tả cũng hợp lí nhưng không hiểu sao có lúc tôi vẫn cảm thấy tôi theo mạch truyện không kịp, vẫn thấy nhanh.

    Bộ truyện truyền tải rất nhiều triết lí. Tôi rất thích suy nghĩ của Vinh và bé Su. Cách bác Ánh xây dựng truyện này ngay từ cách chọn ngôi kể đã là ấn tượng.

    Hồi trước bạn bè hỏi tôi về Mắt Biếc và Còn chút gì để nhớ, tôi thường trả lời 1 câu mà tôi đúc kết: Nếu nói về độ buồn, Mắt Biếc buồn hơn, mà day dứt thì Còn chút gì để nhớ day dứt hơn. Nay nếu ai hỏi về Ngày xưa có một chuyện tình chắc tôi sẽ nói: tình yêu có quy luật á, khổ tận cam lai thôi mà.
      tohaitrieu thích bài này.