Giấc Mơ Mỹ - Đường Đến Stanford ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI
3.712
Điểm đánh giá
5/5, 1

bởi trong Sách Văn học - Tiểu thuyết
5/5, 5,0 điểm 1 đánh giá
Giấc mơ Mỹ - Đường đến Stanford không phải là một cuốn cẩm nang du học với những gợi ý đi đâu, ăn gì, hay làm sao để nhận học bổng. Bởi Huyền Chip chưa từng và không bao giờ chọn đi lối mòn, không ngại thử thách và luôn khát khao sống khác biệt. Học xong cấp ba, cô không thi đại học mà nhận lời mời làm việc ở một công ty Malaysia. Khi công... chi tiết
Bìa mềm, 194 trang
Xuất bản vào 12-2016 bởi NXB Hà Nội

  • Giấc mơ Mỹ - Đường đến Stanford không phải là một cuốn cẩm nang du học với những gợi ý đi đâu, ăn gì, hay làm sao để nhận học bổng.

    Bởi Huyền Chip chưa từng và không bao giờ chọn đi lối mòn, không ngại thử thách và luôn khát khao sống khác biệt. Học xong cấp ba, cô không thi đại học mà nhận lời mời làm việc ở một công ty Malaysia. Khi công việc đang tiến triển thuận lợi, cô từ bỏ công việc mơ ước để đi vòng quanh thế giới. Về nước sau chuyến đi kéo dài gần ba năm qua ba châu lục, cô khiến tất cả sửng sốt khi báo tin mình nhận được học bổng toàn phần tại một trong những ngôi trường hàng đầu thế giới. Cô bỏ lại sau lưng những chuyến đi dài ngày và những câu chuyện thị phi để trở thành một sinh viên tưởng như bất bình thường nhưng thực sự lại rất bình thường ở một ngôi trường đặc biệt như Stanford.

    Bạn sẽ tìm được gì trong nhật ký về những năm đầu tại trường đại học của một cô gái như vậy?

    Không phải cuốn hồi ký với những đoạn miêu tả tâm trạng sâu lắng trữ tình hay những pha hành động cao trào, gay cấn, Giấc mơ Mỹ - Đường đến Stanford như một người bạn dễ gần và tin cậy, từ tốn kể về hành trình bốn mùa: mùa thu xao xuyên hạnh phúc với giấc mơ Stanford, mùa đông khao khát mong chờ vì những trải nghiệm mới, mùa xuân nỗ lực dồn sức trong môi trường khắc nghiệt và khép lại một năm khi mùa hè rực rỡ căng tràn nhiệt huyết đã đến như lời hẹn: Lại xách ba lô lên và đi.

    Vì trải nghiệm đáng giá nhất chính là những trải nghiệm của cảm xúc và trái tim.

    Về tác giả Huyền Chip


    Huyền Chip tên thật là Nguyễn Thị Khánh Huyền, sinh năm 1990 tại Nam Định. Cô được biết đến sau khi ra mắt series sách Xách ba lô lên và đi kể về hành trình đi 25 quốc gia với 700 USD ra mắt năm 2013.

    Tuy nhiên, series sách du ký này khi ra mắt đã gặp phải những tranh luận trái chiều.

    Giấc mơ Mỹ - Đường đến Stanford là cuốn sách mới ra mắt của Huyền Chip. Sách là những câu chuyện về những con người, môi trường sống ở Viện đại học Stanford. Đó là những con người nhỏ bé nhưng tài năng, họ đã dạy cho chính tác giả hiểu trách nhiệm với xã hội, với thế giới của mỗi con người.

    Huyền Chip: ‘Tôi muốn mình tốt hơn ngày hôm qua’


    Hơn ba năm im lặng sau những búa rìu dư luận về cuốn sách “Xách ba lô lên và đi”, Huyền Chip xuất hiện trở lại chín chắn hơn với “Giấc mơ Mỹ - Đường đến Stanford”.

    - Từng gặp sóng gió vì viết sách, điều gì khiến Huyền tiếp tục ra mắt sách?

    - Tôi gặp tai tiếng khi ra mắt Xách ba lô lên và đi. Nhưng tai tiếng giúp mình nhận ra sai sót, giúp mình tiến bộ hơn. Điều đó không có nghĩa mình phải ngừng việc viết lại.

    Tôi thích viết, và muốn chia sẻ với mọi người. Cuốn sách này viết từ hè 2015. Viết xong thì bận quá. Chần chừ mãi, giờ có chút thời gian rảnh trong một tuần thì sửa xong và gửi bản thảo.

    Cuốn sách này tôi viết về Stanford – nơi có những người xuất sắc. Họ tập trung giải quyết những vấn đề có thể thay đổi cuộc sống. Bởi thế tôi thấy câu chuyện của mình trước đây thật nhạt nhẽo.

    giac-mo-my-huyen-chip.jpg
    Sách Giấc mơ Mỹ - Đường đến Stanford mới xuất bản.​

    - Điều gì khiến cô gái tốt nghiệp trung học không chọn vào đại học, cứ cao hứng là xách ba lô lên đi vòng quanh thế giới, nay lại đặt ba lô xuống Viện Đại học Stanford?

    - Từ khi học xong cấp ba, tôi quyết định không học đại học mà đi làm ở Malaysia và đi du lịch. Nhưng sau những ồn ào, tôi thấy mình có nhiều thiết sót cần phải học.

    Giờ nhìn lại thấy hồi đó tôi rất trẻ con, hiếu thắng. Hồi đó có nhiều chuyện nhỏ nhặt, góp lại thành lớn, mà lỗ hổng kiến thức khiến tôi chưa có khả năng tranh biện chặt chẽ… Vì thế tôi muốn đi học.

    - Quay lại thời điểm sóng gió khiến Huyền quyết định quay lại học tập, đó có phải là khoảng thời gian khó khăn với Huyền?

    - Đó là khoảng thời gian khó khăn. Nó ảnh hưởng rất lớn tới tôi. Tôi suy sụp, tóc rụng thưa đầu, không ngủ được. Trên mạng thì tranh luận trái chiều, có những người không quen biết gửi tin nhắn chửi rủa, thóa mạ…

    Khó khăn hơn cả cho gia đình tôi. Bố mẹ tôi ở quê, nuôi con từ nhỏ, bỗng một ngày thấy những lời không hay trên mạng về con. Mẹ đi chợ cũng bị người ta xì xào bàn tán. Em của tôi đến trường bị bạn bè trêu chọc. Mẹ tôi còn nói không biết nên sống thế nào.

    Hồi đó nhiều người nói tôi đáng bị như thế. Với tôi cuộc sống sẽ trôi, mình cứ tập trung làm việc của mình thì sẽ qua. Tôi chấp nhận lời nói về mình, nhưng những người thân của tôi, bố mẹ, bà nội hay bà ngoại có đáng bị như thế không?

    - Với anh Trần Ngọc Thịnh – người phát ngôn mạnh mẽ nhất, đưa ra những nghi vấn về chuyến đi của Huyền, Huyền nghĩ gì?

    - Huyền tôn trọng Thịnh. Thịnh không ảnh hưởng nhiều đến Huyền. Anh ấy dám đưa ra tên tuổi của mình ra để nói, chịu trách nhiệm trước phát ngôn. Huyền chỉ sợ những người không có căn cứ, chỉ ùa vào nói những lời không căn cứ.

    Tôi trân trọng những ý kiến của mọi người khi chỉ ra cái sai của mình. Tôi chỉ sợ những người lăng mạ mà không có căn cứ.

    - Huyền làm cách nào để vượt qua tâm bão đó?

    - Thời gian đi qua, chuyện đó là quá khứ. May mắn tôi không nghĩ nhiều về quá khứ, chỉ nghĩ về mục tiêu. Mình thiếu sót gì, thì tập trung làm điều đó. Tập trung vào làm thì mọi chuyện sẽ qua.

    Cũng may bạn bè gia đình tôi hiểu và thông cảm. Cả những người xa lạ cũng gửi lời động viên. Có thời gian tôi không đọc tin tức gì, chỉ tập trung vào học.

    Sau ba năm đi làm, tôi thấy mình nếu cứ làm như vậy thì khó để học hỏi thêm, nên muốn con đường học tập rộng mở hơn

    Tôi muốn mình tốt hơn ngày hôm qua.

    huyen-chip.jpg
    Huyền Chip trong một lần đi trượt tuyết. Ảnh: FBNV.

    - Để nhận học bổng của trường Stanford, Huyền Chip gặp những khó khăn gì?

    - Các trường ở Mỹ có những quy trình rõ ràng. Đầu tiền, phải thi những môn như Toán, Viết luận, Từ vựng. Những môn đó lâu rồi tôi không thi cử gì, nên khó.

    Tôi cũng băn khoăn mình học trung học xong không học tiếp mà ngắt quãng đi làm, đi chơi, liệu có gặp khó khăn gì không. Tôi viết email hỏi, bất ngờ là trường trả lời. Tôi nộp đơn, thi và được nhận.

    Được nhận, tôi vui và ngạc nhiên, vì nơi đây mỗi năm nhận khoảng 40.000 hồ sơ. Ngoài kiến thức, ứng viên cần nhiều yếu tố như hoạt động xã hội nữa.

    - Môi trường ở Stanford có gì hấp dẫn Huyền?

    - Đó là một môi trường tuyệt vời để học. Những người đang học ở đó rất giỏi. Họ trẻ, chín chắn, nhiều đam mê. Tôi có những người bạn là chủ tịch câu lạc bộ nghiên cứu vũ trụ, có bạn là thần đồng cờ vua, hay bạn khác vừa bán công ty khởi nghiệp…

    Họ làm những việc ý nghĩa như nghiên cứu để giúp hàng trăm nghìn bệnh nhân ung thư với phương pháp trị liệu hiểu quả. Người khác thì tìm ra cách cắt giảm chi phí lắp đặt và tiêu thụ năng lượng mặt trời…

    Quá trời người giỏi! Tôi 17 tuổi đi các châu lục thì có thấm gì so với họ.

    Ngoài bạn bè, các giáo sư ở đó cũng tuyệt vời. Họ là những giáo sư đầu ngành thế giới nhưng vẫn dành thời gian quan tâm tới từng sinh viên.

    - Huyền có thể chia sẻ về ngành học của mình ở Stanford?

    - Tôi đang là sinh viên năm ba. Tôi học ngành Khoa học máy tính, nghiên cứu chuyên sâu về Trí tuệ nhân tạo. Tôi cũng vừa được nhận vào chương trình thạc sĩ của trường. Tôi sẽ học song song hai chương trình, tới 2018 thì hoàn tất.

    Ngành trí tuệ nhân tạo hiểu nôm na là máy tính không chỉ tự động hóa những gì con người đã làm. Nó khiến máy tính có thể suy nghĩ được như con người.

    - Tại sao Huyền lại chọn ngành học này?

    - Vì nó rất thú vị. Tôi thấy rất nhiều vấn đề trên thế giới được giải quyết bằng nó. Tôi không muốn mình tụt lại phía sau.

    Ban đầu tôi cứ nghĩ mình đi chơi nhiều quá rồi, khó mà quay lại học được. Nhưng giờ tôi thấy mình học ổn, thấy đi học rất "sướng".

    Ngoài học, tôi làm trợ giảng cho các khóa học lập trình ở trường.

    - Mục tiêu và mong muốn của Huyền hiện nay là gì ?

    - Tôi muốn học lên tiến sĩ, quyết định đi theo con đường nghiên cứu.

    Ba năm ở Stanford tôi nhận ra mình chưa làm được gì có ý nghĩa, mình chưa có đóng góp gì. Tôi muốn làm gì đó có ý nghĩa. Người ta bảo khi chết đi hãy để lại cái gì đó tốt đẹp hơn cho thế giới trước khi mình sinh ra mà.

    Giờ tôi sống có trách nhiệm hơn. Đến tuổi hết trẻ con thì thành người lớn.

Thành viên mới đánh giá

  1. tohaitrieu
    Offline

    tohaitrieu Triều Tô Thành viên BQT

    Bài viết:
    342
    Đã được thích:
    107
    Giới tính:
    Nam
    5/5,
    "Chip chín chắn hơn nhưng vẫn vui vẻ như ngày nào"
    Cũng như lần đọc Xách ba lô lên và đi của Chip, mình vẫn đọc với tâm thế chờ xem là Chip có trải nghiệm gì mới ở những chân trời mà mình chưa biết.

    Cuốn sách đơn giản chỉ là viết về cuộc sống, trải nghiệm của Chip tại Stanford mà thôi.

    Điều mà mình nghĩ nó có giá trị là Chip đã gợi lên cảm hứng, gợi lên suy nghĩ và ước mơ cho những bạn đang còn ấp ủ.

    Việc có thể nói ra, có thể viết ra như vậy để chia sẻ với những người khác rất là tốt, Ít nhất là với mình. Vì cá nhân mình luôn mong muốn được khám phá và trải nghiệm.

Bạn đọc bình luận

Đăng ký tài khoản để bình luận và chia sẻ về sách này.
  1. tohaitrieu
    Offline

    tohaitrieu Triều Tô Thành viên BQT

    Bài viết:
    342
    Đã được thích:
    107
    Giới tính:
    Nam
    Một cuốn sách không quá dài, chỉ đọc trong vòng 2 tiếng là xong.

    Không để lại cảm xúc quá nhiều.

    Thứ để lại chỉ là sự tò mò về những chân trời chưa đặt tới, những cá nhân giỏi giang trong một môi trường học tập đầy áp lực - Stanford.

    Không hiểu sao mình có thể đọc hết cuốn sách này. Chắc là do bản tính tò mò, hiếu kỳ và thích khám phá. Thích nghe kể về những chân trời mới lạ, những con người mới lạ. Và một cái máu cũng ăn sâu vào người: Xách mông lên và đi.

    Đọc xong, cũng không biết điểm nhấn mạnh mẽ của cuốn sách là gì. Chắc là thể loại này không có điểm nhấn gì. Hoặc không có thành tựu gì quá xuất sắc để nhớ. Nhưng nếu cầm lên đọc, nó cứ hấp diêm (hấp dẫn) kiểu gì đó. Cảm giác cuộc sống của cô bé Chip này nó cứ vui vui, trẻ trẻ khó cưỡng lại được.

    Điều lớn nhất cuốn sách làm được có lẽ là nhen nhúm lên những suy nghĩ, những khát khao được đi, được học tập trong một môi trường quốc tế, tự do sáng tạo và không phải gò bó vào quá nhiều phép tắc.

    Cám ơn tác giả!