The gift of magi

Thảo luận trong 'Cảm nhận sách' bắt đầu bởi Nguyễn Xuân Nghĩa, 8/1/17.

  1. Nguyễn Xuân Nghĩa
    Offline

    Nguyễn Xuân Nghĩa Lớp chồi

    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    2
    Giới tính:
    Nam
    Một đô-la và tám mươi bảy xu. Đó là tất cả. Sáu mươi xu trong trong đó là những đồng xu mệnh gia nhỏ nhất- những đồng xu. Những đồng xu được tiết kiệm qua các lần mặc cả với gã bán rau, thịt ngoài chợ. Lần một xu, lần hai xu. Những lần mặc cả đến đỏ mặt vì hiểu biết ít ỏi của người nghèo. Đã là lần đếm thứ ba nhưng con số không đổi vẫn là một đô-la và tám mươi bảy xu. Và mai là Giáng Sinh rồi. Chả có thể làm gì khác ngoài ngồi khóc. Vậy là Della ngồi khóc. Cuộc sống được tạo nên từ những giọt nước mắt và nụ cười, với cô thì nước mắt nhiều hơn nụ cười. Della ngừng khóc rồi lau nước mắt. Cô đứng bên cửa sổ, đôi mắt buồn rười rượi đảo quanh. Con mèo xem đang đi, bờ rào xám, sân vườn xám. Mai là giáng sinh mà cô chỉ có một đô-la và tám mươi bảy xu để mua quà cho chồng. Cô đã tiết kiệm vài tháng trời nhưng chỉ được có vậy. Jim kiếm được hai mươi đô-la một tuần- một con số không lớn. Món quà đắt hơn cô nghĩ. Mọi đều như vậy. Cô đã dành nhiều giờ để tìm quà, đó là thời gian hạnh phúc với cô. Món quà phải tốt, nó phải xứng đánh khi thuộc vè Jim. Đột nhiên Della quay lại và tiến đến chiếc gương dài, và soi mình. Đôi mắt cô sáng lên nhưng khuôn mặt lại lanh tanh đến hai mươi giây. Cô xoã mái tóc xuống để nó thõng xuống tự nhiên. Bấy giờ, ông bà James Dillingham Yuong có hai tài sản giá trị nhất. Một là chiếc đồng hò vàng của Jim. Nó của ông anh truyền lại cho bố anh và giò là của anh. Cái còn lại là mái tóc của Della. Có nữ hoàng Sheba sống cùng tòa nhà với cô. Della phơi mái tóc bên cảu sổ đê tăng vẻ đẹp món trang sức của nữ hoàng. Mái tóc của Della rũ xuống như thác nước nâu. Nó chạm vào dưới đầu gối như che cho cô. Cô cuốn nó lên lần nữa. Cô đứng lên trong khi những giọt nước mắt rơi xuống sàn. Cô mặc ao khoác và đội chiếc mũ nau đã cũ. Cô bước nhanh khỏi phòng, xuống phố đôi mắt cô vấn sáng lên . Cô bước nhanh đến cửa hàng, thở hết hơi, cô nói to:

    the gift of magi.jpg

    _ ‘ Bà Sofronie, tóc tốt đây’.

    _’ Bà mua tóc tôi chứ?’- cô nói tiếp.

    _’ Mua tóc cô?’- bà ta nói-’ lại đây và bỏ mũ ra cho tôi xem’.

    Tóc cô xoã xuống bồng bềnh như thác nước màu nâu.

    _’ Hai mươi đô-la’ - bà ta nói, nâng mái tóc lên với đôi bàn tay lành nghề.

    _’ Đưa nó cho tôi luôn đi’ - cô vội vàng nói.

    Hai tiếng sau cô đi như bay. Cô đến cửa hàng mua quà cho Jim. Cô tìm thấy nó. Nó chắc chắn chi dành cho Jim chứ không phải ai khác. Nó là một cái dây chuyền với nhiều cong tròn bạc móc lại với nhau. Nó hoàn hảo cho cái đồng hồ vàng của Jim. Ngay lần đầu tiên thấy nó cô đã biết nó dành cho Jim. Nó có giá trung bình nhưng răt giá trị với cô. Cô đưa người bán hàng hai mươi mốt đô-la và nóng vội trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại. Khi cô về nhà cô bắt đầu sửa lại mái tóc của minh. Mái tóc đã bị hủy hoại bởi tình yêu và khao khát một món quà cho chồng.Sửa chữa mái tóc là việc lớn. Bốn mươi phút cô uốn xoăn những vòng nhỏ trên mái tóc của mình. Cô trông giống hệt như một cậu học sinh trung học. Cô ngắm nình rất kỹ trước gương dài. ‘ Jim sẽ giết mình ngay khi gặp mất’- Cô lẩm bẩm. ‘ Chết tiệt trông mình như đứa gái hát. Nhưng phải làm sao? Phải làm sao với một đô-la và tám mươi bảy xu!’ Bảy giờ tối cà pha đã pha sẵn, chảo đã nóng trong bếp sẵn sàng nấu thịt. Jim chưa bao giờ đi làm về muộn. Della nắm chặt chiếc dây chuyền trong tay, ngồi cạnh cửa chính chờ đợi. Khi cô nghe thấy tiếng bước chân cô quay đi. Hàng ngày cô vẫn cầu nguyện những thứ đơn giản nhưng hôm nay cô thì thầm:’ Xin chúa, hãy khiên chồng con vẫn thấy con xinh đẹp’. Cánh cửa mở ra và Jim bước vào. Anh nhìn gầy, khuôn mặt rất nghiêm túc. Người đàn ông nghèo, anh mới hai mươi hai tuổi và phải nuôi vợ. Anh cần một cái áo khoác và găng tay mới để giữ ấm. Jim dừng trước cửa, anh bất động như chó đánh hơi chim.Anh gián mắt lên Della. Sức ép nào đó khiến cả hai im lặng, nó làm cô sợ hãi. Nó không phải giận giữ, không phải ngạc nhiên, không phải sợ hãi, không phải bất cứ cảm xúc nào mà cô từng trải qua. Anh thay đổi biểu hiện trên khuôn mặt. Della tiến đến anh. ‘Jim, tình yêu của em’- cô khóc-’ đừng nhìn em như vậy. Em đã bán tóc vì em không thể sông nếu không tặng anh một món quà Giáng Sinh. Tóc em rồi sẽ mọc lại. Em phải làm như vậy. Nó sẽ mọc lại rất nhanh. Nói chúc mừng Giáng Sinh đi anh. Và hãy làm chúng ta hạnh phúc. Anh không biết món quà của em đẹp và tuyệt vời đến thế nào đâu.’ ‘Em đã cắt tóc?’ - Jim hỏi chậm rãi như thể anh không tiếp nhân thông tin sau khi làm việc vất vả. ‘ Cắt nó và đã bán nó’- Cô nói-’ Anh không thích em như thế này. Em vẫn là Della trước đây, phải không?’. Jim nhìn quanh phòng như đang tìm thứ gì đó. ‘ Em nói đã bán tóc?’. “ Anh không cần phải tìm nó, em đã bán rồi, cắt và bán luôn rồi. Đêm nay là đêm Giáng Sinh, anh ơi. Hãy đối xử tốt với em. Em cắt nó vì anh. Có thể không thê đếm được số tóc đó.’- cô dịu dàng nói-’ nhưng không gì có thể đếm được tình yêu em dành cho anh, em sẽ nấu thịt được chứ?’. Jim thoáng ngạc nhiên rồi vòng tay qua Della rồi gập chiếc áo khoác ném lên bàn. “ Đừng nhầm lẫn thế. Không có một kiểu tóc nào khiên anh bớt yêu cô gái của mình.’- anh nói-’ Nhưng nếu em cởi áo khoác ra em sẽ biết tại sao anh sợ hãi lúc đầu.’ Những ngón tay trắng nhanh chóng xé dây buộc và giấy ra. Một tiếng hét phát ra, tiếng hét của sự thích thú. Sau đó, nước mắt tuôn ra, yêu cầu lúc đó với người trụ cột gia đình là dùng hết bản lĩnh của mình để giữ bình tĩnh vợ mình. Đó là một chiếc lược, đó là một phiên bản đặc biệt mà Della muốn từ khi nhìn thấy nó trong cửa hàng. Một chiếc lược tuyệt đẹp, làm bằng ngà, với trang sức ở cạnh. Rất thích hợp để trải mái tóc dài của Della. Nó rất đắt giá, cô biết điều đó, trái tim cô đã muốn nó từ bao giớ. Và bây giờ nó đã là của cô, nhưng mái tóc cần nó chạm vào đã mất. Nhưng cô vẫn cầm lấy cái lược, nhìn lên với nụ cười nói: ‘mái tóc em sẽ dài nhanh thôi!’. Và Della nhảy lên như một con mèo bị bỏng và khóc: ‘ oh! oh!’ .Jim còn chưa được nhìn món quà của cô. Cô vui sướng mở bàn tay ra. Chiếc dây chuyền bạc sáng loáng. ‘Nó đẹp không anh? Em đã tìm trong cả thị trấn đấy. Anh sẽ nhìn giờ cả trăm lần một ngày đấy. Đưa em chiếc đồng hồ. Em muốn xem chúng sẽ trông thế nào?’ Thay vì làm theo, Jim ngồi sụp xuống ghế, đưa bàn tay ra sau đầu và mỉm cười. “Dell’ -anh nói-” hãy để những món quà sang một bên và giữ chúng một thời gian. Chúng quá tốt để ta sử dụng ngay bây giờ. Anh đã bán chiếc đồng hồ vàng để mua chiếc lược cho mái tóc em. Và bây giờ, sao không đặt miếng thịt lên bếp.’



    Giáng Sinh là một người khôn ngoan, cực kỳ khôn ngoan. Người đã mua quà cho chúa Jesus. Họ sáng tạo ta bức tranh của món quà Giáng Sinh. Trở lên không ngoan, món quà của họ thật khôn ngoan. Và đây tôi kể cho bạn một câu truyện của hai người trẻ. Hai người ngu ngốc khi đã cho đi thứ quý giá nhất của ngôi nhà của họ. Nhưng những từ cuối cùng của những ngày này, chúng nói lên ai là người tặng quà, họ là người khôn ngoan nhất.

    Bất cứ đâu họ là những người khôn ngoan nhất. Họ là Giáng Sinh.

     
    tohaitrieu thích bài này.