Hoàng Tử Bé ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI
1.003
Điểm đánh giá
5/5, 3

bởi trong Sách Văn học - Tiểu thuyết
5/5, 5,0 điểm 3 đánh giá
Hoàng tử bé (tên tiếng Pháp: Le Petit Prince), được xuất bản năm 1943, là tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nhà văn và phi công Pháp Antoine de Saint-Exupéry. Ông đã thuê ngôi biệt thự The Bevin House ở Asharoken, New York, Long Island trong khi viết tác phẩm này. Cuốn tiểu thuyết cũng bao gồm nhiều bức tranh do chính Saint-Exupéry vẽ. Tác phẩm đã... chi tiết
Bìa mềm, 250 trang
Xuất bản vào 05-2013 bởi NXB Hội Nhà Văn

  • Hoàng tử bé (tên tiếng Pháp: Le Petit Prince), được xuất bản năm 1943, là tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nhà văn và phi công Pháp Antoine de Saint-Exupéry. Ông đã thuê ngôi biệt thự The Bevin House ở Asharoken, New York, Long Island trong khi viết tác phẩm này. Cuốn tiểu thuyết cũng bao gồm nhiều bức tranh do chính Saint-Exupéry vẽ. Tác phẩm đã được dịch sang hơn 250 ngôn ngữ (bao gồm cả tiếng địa phương) và cho đến nay đã bán được hơn 200 triệu bản khắp thế giới, trở thành một trong những sách bán chạy nhất của mọi thời đại và được phát triển trở thành một sê ri truyện tranh có 39 chương. Truyện còn được dùng như tài liệu cho những người muốn làm quen với ngoại ngữ.

    Cảm hứng sáng tác Hoàng Tử Bé:
    Vào ngày 30 tháng 12 năm 1935, lúc 14:45 sau một chuyến bay dài 19 tiếng và 38 phút, Saint-Exupéry, cùng với người bạn hoa tiêu, André Prévot, đã bị rơi máy bay ở sa mạc Sahara ở Libya trên lộ trình tới Sài Gòn. Họ đã cố gắng bay từ Paris tới Sài Gòn nhanh hơn những người đã từng bay trước đó để giành giải thưởng 150.000 franc. Máy bay của họ là Caudron C-630 Simoun n°7042 (seri F-ANRY).

    Địa điểm rơi máy bay được cho là Wadi Natrum. Cả hai người đều sống sót qua vụ tai nạn và phải đối mặt với sự sợ hãi về việc mất nước nhanh chóng ở Sahara. Bản đồ họ có thì đã quá cũ và rất mờ mịt, do đó không có ích gì. Họ không có cách gì để giải quyết tình trạng này. Nho, táo và rượu đã giúp họ trụ vững được một ngày, nhưng sau đó không còn gì nữa. Cả hai người bắt đầu bị ảo giác. Giữa ngày thứ hai và ngày thứ ba, cơ thể họ đã bị mất nước rõ rệt và không đổ mồ hôi nữa. Cuối cùng, vào ngày thứ tư, một người Ả Rập du cư cưỡi trên một con lạc đà đã phát hiện ra họ và tìm các biện pháp chống lại sự mất nước nên đã cứu sống được hai người. Trong truyện Hoàng Tử Bé, khi Saint-Exupéry viết về việc bị bỏ lại trên sa mạc trong một cái máy bay bị hỏng, ông đã liên hệ thực tế chi tiết này với kinh nghiệm trong cuộc đời mình. Saint-Exupéry cũng nhắc đến chi tiết này trong quyển Cõi người ta (Terre des Hommes). Ông đã gặp một con cáo (vulpes zerda, cáo sa mạc) ở đó, có thể điều này cũng làm ông viết về con cáo trong tác phẩm.

    Tác phẩm được dịch sang 257 ngôn ngữ. Các bản dịch tiếng Việt gồm:

    Cậu hoàng con, Trần Thiện Đạo dịch (Nhà xuất bản Khai Trí, 1966)

    Hoàng Tử Bé, Bùi Giáng dịch (Nhà xuất bản An Tiêm, Sài Gòn 1973, tái bản 2005)

    Hoàng Tử Bé, Vĩnh Lạc dịch (Nhà xuất bản Đồng Nai năm 1994, Nhà xuất bản Văn Học năm 2008, Đông A và Nhà xuất bản Dân Trí tái bản năm 2011)


    Em bé con nhà trời (Nhà xuất bản Kim Đồng, 2000) hay là Chú bé Hoàng tử, Nguyễn Thành Long dịch (Nhà xuất bản Ngoại Văn 1987, Nhà xuất bản Đà Nẵng tái bản năm 2012)

    Hoàng tử bé, Trịnh Nhất Định dịch (Nhà xuất bản Trẻ TP. HCM, 2000)

    Hoàng Tử Bé, Nguyễn Tấn Đại dịch (Nhà Xuất bản Hội nhà văn phát hành năm 2005)

    Hoàng Tử Bé, Châu Diên dịch (Nhà xuất bản Lao động, 2007)

    Hoàng Tử Bé, Trác Phong dịch (Nhã Nam và Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2013) Xuất bản nhân dịp kỷ niệm 70 năm Hoàng tử bé ra đời

    Bùi Giáng gọi đây là “tác phẩm thơ mộng nhất và u uẩn nhất trong những tác phẩm của Saint Exupéry

Thành viên mới đánh giá

  1. đông minh hoàng phi
    Offline

    đông minh hoàng phi Lớp chồi

    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    13
    Giới tính:
    Nam
    5/5,
    "Cuốn sách tôi mua nhiều nhất"
    Đúng vậy! Tôi đã tặng bạn bè, những người mà tôi yêu thương nhất chính là cuốn sách này. Tác phẩm mà tôi cảm nhận thấy tình yêu long lanh, trong sáng và đầy thánh thiện. Tác phẩm mà mỗi lần đọc lại tôi luôn thấy một cảm giác bồi hồi sâu thẳm rất khó diễn đạt nên lời. Có quá nhiều bài học, những câu châm ngôn nhẹ nhàng và đầy sâu lắng trong tác phẩm kinh điển này, cảm ơn tác giả Saint Exupéry, người đã kể một câu chuyện cho trẻ em mà khiến bao người lớn- "những người đã từng là trẻ con"-phải suy ngẫm và rung động suốt bao thập kỷ nay.
    Santiago, tohaitrieu and sonvodi like this.
  2. Đoàn Uyên
    Offline

    Đoàn Uyên Lớp chồi

    Bài viết:
    0
    Đã được thích:
    29
    Giới tính:
    Nữ
    5/5,
    ""Làm ơn, vẽ cho tôi một con cừu.""
    Đó là lời thoại duy nhất mà tôi nhớ được khi xem bộ phim hoạt hình Hoàng tử bé trên ti vi vào rất nhiều năm về trước. Khi ấy, lúc còn là một đứa trẻ, nhìn hình vẽ đầu tiên của tác giả, tôi đã thấy đó là một con voi trong bụng một con trăn và tự hỏi sao người lớn lại nghĩ đó là một chiếc mũ được. Dưới con mắt của trẻ thơ, mọi thứ đều thật trong sáng, đơn giản, dễ dàng và đầy tính tưởng tượng. Và dù chỉ xem có một lần trong ngày hôm ấy, nhưng hình ảnh về cậu hoàng tử kì lạ này luôn ám ảnh trong tâm trí tôi, cho đến một ngày, trong tiệm sách nào đó, tôi nhìn thấy cậu và hành tinh của mình. Đó giống như cuộc gặp gỡ của hai người bạn lạc mất nhau thời thơ ấu, đột nhiên gặp lại nhau, và xiết nhau trong một cái ôm chầm. Nhưng tôi đã khác rồi, tôi đã trưởng thành và gần như đã quên đi cậu, nếu như không có cuộc gặp định mệnh này. Thật đáng buồn phải không? Người ta khôn lớn, và người ta quên đi.

    Còn chàng hoàng tử của tôi vẫn vậy. Cậu vẫn ngây thơ và đẹp đẽ như cái cách lần đầu tiên cậu xuất hiện, với mái tóc vàng, chiếc khăn nhỏ ở cổ, giữa sa mạc mênh mông, và cậu nói:
    "Làm ơn, vẽ cho tôi một con cừu."

    Đôi khi tôi thấy lạ khi ai đó nói rằng họ không hiểu về câu chuyện của Hoàng tử bé. Đó là câu chuyện hoàn toàn đơn giản về chàng hoàng tử nhỏ, sống trên tiểu tinh cầu B612, nơi mà cậu có thể ngắm mặt trời lặn bốn mươi bốn lần một ngày, với ngọn núi lửa, những cây bao báp, và một bông hồng. Cậu đã nâng niu bông hồng ấy, đã chăm sóc nó nhưng bông hoa đòi hỏi ngày càng nhiều, và cậu đã trốn chạy bông hồng tội nghiệp ấy bằng một đàn chim di cư. Cậu đã đi qua nhiều tiểu tinh cầu trước khi đến Trái Đất, và tôi đã nghĩ rất nhiều về những người cậu gặp. Đó là vị vua già trên vương quốc của mình, ngài ấy luôn nghĩ rằng mình cai trị cả vũ trụ nhưng không biết rằng không ai có thể cai trị ai ngoài chính bản thân mình. Đó là doanh nhân luôn tất bật với khối tài sản của mình là những ngôi sao, nhưng sở hữu chúng để làm gì đây? Một sự giàu có xa vời và phù phiếm. Đó là một tên hề luôn sung sướng trong sự ca ngợi của người khác, cho dù đó có thể là tiếng vỗ tay đầy giả tạo. Chàng hoàng tử không hiểu được thế giới của họ, chàng lắc đầu bỏ đi. May mắn thay, trước khi đến Trái Đất, chàng gặp người gác đèn, người hiểu được giá trị công việc của mình, và hoàng tử bé nghĩ đó là một công việc thật ý nghĩa.

    Và chuyến di cư đến Trái Đất khiến cậu gặp được con cáo. Đây có lẽ là những trang đẹp nhất và đáng suy ngẫm nhất trong câu chuyện của chàng hoàng tử bé. Hai đứa trẻ ấy đã ngồi bên nhau, và chúng cảm hóa nhau. Cáo nói: "Đời tớ tẻ nhạt. Tớ săn gà và người săn tớ. Tất cả những con gà đều giống nhau, và tất cả loài người đều giống nhau. Vì vậy, tớ hơi chán. Nhưng nếu cậu cảm hóa tớ, đời tớ sẽ rực nắng. Tớ sẽ nhận ra một bước chân khác hẳn mọi bước chân khác. Những bước chân khác sẽ làm tớ chui ngay xuống đất. Nhưng bước chân của cậu sẽ kéo tớ ra khỏi hang, như là một điệu nhạc vậy. Và cậu hãy nhìn kìa! Cậu thấy không, ở kia, những cánh đồng lúa mì ấy? Tớ không ăn bánh mì. Lúa mì đối với tớ là vô dụng. Những cánh đồng lúa mì đó chẳng nhắc tớ nhớ tới gì. Nên tớ thấy khá buồn. Nhưng cậu có mái tóc màu vàng. Thế thì sẽ rất tuyệt một khi cậu đã cảm hoá tớ! Lúa mì, vốn màu vàng kim, sẽ gợi cho tớ kỷ niệm về cậu. Và tớ sẽ yêu tiếng gió reo trên cánh đồng lúa mì…"

    Và theo một cách đầy đáng yêu, chàng hoàng tử đã cảm hóa con cáo, hay đúng hơn là họ cảm hóa nhau. Khi trông thấy cả vườn hồng giống nhau như đúc, chàng hoàng tử nhận ra bông hồng của cậu thật đẹp, đó là bông hồng đẹp nhất và duy nhất trong vũ trụ, là bông hồng của chính cậu. Bởi vì cậu đã cảm hóa nàng và nàng cảm hóa cậu,và "ta chỉ có thể nhìn thấy mọi thứ thật rõ ràng bằng trái tim của mình mà thôi. Những điều cốt yếu bao giờ cũng vô hình trong mắt chúng ta!"

    Chàng hoàng tử ấy cuối cùng cũng trở về với hành tinh và bông hồng của cậu, bằng một cách đầy đau đớn nhưng cũng thật nhẹ nhàng. Tôi đọc đi đọc lại đoạn văn miêu tả cậu rời bỏ, và cảm thấy tim hơi nhói. Có lẽ tôi cũng đã bị cảm hóa, bởi cậu và những người bạn đáng yêu của mình. Nhưng có hề gì đâu, nhờ cậu mà tôi, giống như người phi công, sẽ nghe thấy tiếng cười của những vì sao và yêu hơn cả sa mạc. Nhờ cậu mà giữa sa mạc cuộc đời mình, tôi vẫn bước tiếp không gục ngã. Bởi vì:

    "Điều khiến cho sa mạc đẹp, hoàng tử bé nói, chính là nó giấu một cái giếng ở đâu đó."

    Tôi sẽ đi và tìm ra cái giếng ấy. Giống như cậu đã làm. Chắc chắn.
  3. tohaitrieu
    Offline

    tohaitrieu Triều Tô Thành viên BQT

    Bài viết:
    334
    Đã được thích:
    92
    Giới tính:
    Nam
    5/5,
    "Nhân chuyện Bông hoa và Hoàng tử Bé"
    Hoàng tử bé sống trên một tinh cầu nhỏ, nơi có hai ngọn hỏa sơn, những hạt cây bao táp, chiếc ghế con để ngồi ngắm mặt trời lặn khi buồn. Một ngày kia, từ đâu đến xuất hiện một đóa hồng – đỏng đảnh, kiêu kì và hay làm dáng. Theo yêu cầu của cô nàng, hoàng tử đã chăm sóc, bắt sâu, che chắn, đặt cô dưới lồng kính tránh rét, tưới nước cho cô mỗi bình minh, lắng nghe cô than thở, phàn nàn, khoe khoang, và cả im lặng. Tới khi bối rối và mệt mỏi, chàng bỏ ra đi. Hoàng tử du hành qua các tinh cầu nhỏ bé, gặp những người lớn với những lý lẽ mà chàng không hiểu nổi. Cuối cùng chàng tới Địa cầu, và gặp Cáo. Cáo nói với Hoàng tử về sự cảm hóa, về những thứ chỉ có thể cảm nhận bằng tim, chứ mắt thường không nhìn thấy. Và Hoàng tử bé nhận ra rằng mình đã xét đoán đóa hoa quá vội vàng, rằng đóa hoa của chàng thực sự là duy nhất, và chàng cần phải trở lại để bảo vệ nàng khỏi con cừu không rọ mõm, lúc nào cũng chực ăn mất bông hoa.

    Antoine de Saint Exupéry đã cẩn thận đặt lời tựa cho cuốn sách của mình là “Viết cho những người lớn từng là trẻ con”, nhưng cuốn sách của ông chưa bao giờ thôi được xếp vào danh mục sách dành cho trẻ con. Bởi lẽ đó là quyển sách lớn lên cùng nhiều người, là quyển sách mà dù chưa từng đọc, bạn vẫn cảm thấy như quen thuộc lắm, dường như đã sẵn có ở một nơi nào đó, đã từng gặp ở đâu đây. Bạn có thể thấy mình là Bông hoa, yêu thương mà chẳng biết tỏ bày, để lỡ đẩy người yêu xa mình mãi. Bạn có thể thấy mình là Hoàng tử bé, phải đi thật xa mới nhận ra rằng hạnh phúc thực sự ở ngay bên cạnh mình, rằng người ta chỉ nhìn thật rõ ràng bằng tim, và những điều quý giá nhất thật ra là những điều thân thuộc nhất.

    Lúc mới quen, ta hay đặt người mình yêu trong ánh sáng trìu mến của sự ngưỡng mộ, và cả bao dung, thân ái. Rồi thời gian qua đi, bạn có thể nhận ra rằng người ấy cũng chỉ như bao người khác, với những buồn vui, hờn ghét rất đỗi đời thường. Nhưng không, chính tình cảm của ta dành cho người ấy, chính những giờ phút ta dành để nghĩ về người ấy, chính những lúc ta vui khi người ấy cười, ta buồn vì người ấy đau mới làm cho người ấy trở nên thật đặc biệt. Cho dẫu trong đời có bao nhiêu người như thế, bao nhiêu đóa hồng đẹp hơn thế, thì chỉ có duy nhất một người, một bông hoa này là quý giá nhất, bởi người ấy đã cảm hóa ta rồi, bởi ta chỉ đem lòng yêu bông hoa đó mà thôi.

    Một sớm mai tỉnh giấc, bạn có thể nhận ra rằng người bạn yêu không còn là người bạn đã từng yêu nữa. Hoặc người ấy không như người mà bạn đã hình dung để rồi yêu. Bạn sẽ buồn vì sự khác biệt, sẽ đau vì không thể yêu người đó nữa, hay tiếc nuối tình yêu đã có? Nhưng khi bạn yêu một người, đó là người bạn yêu, với những gì bạn yêu. Khi họ không còn như thế nữa, hoặc khi bạn nhận ra họ chưa bao giờ như bạn nghĩ, cũng đừng cảm thấy đau buồn hay nuối tiếc. Bởi vì tình yêu đó, trước giây phút đổi thay đó đã là một tình yêu trọn vẹn, người yêu đó trước giây phút nhận ra đó đã là một người yêu trọn vẹn. Dẫu có không như mong muốn thì những gì dành cho nhau đã là rất thật. Chỉ có điều, đó là một tình yêu đã qua, một người yêu đã ra đi, một mối cảm hóa đành để vào trong quên lãng …

    Cáo đã nói với Hoàng tử bé rằng người ta cần có trách nhiệm với những gì mình đã cảm hóa. Cáo cũng nói thêm rằng con người đã quên mất điều này. Nhưng có một điều Cáo chưa hiểu: đôi khi con người cảm hóa nhau để nhận ra rằng họ không thuộc về nhau. Yêu một người khó hơn yêu một bông hoa rất nhiều. Tất nhiên, tình cảm không phải là hạt bụi vương hờ vào áo sẽ bay đi bằng một cái phủi tay nhẹ nhàng, không phải là câu hát thoáng qua rồi chìm dần quên lãng. Càng không phải là điều có thể nhìn thấy hay đoán định cụ thể. Bởi nào ai biết hay không, ngay cả khi không ở cạnh bông hoa, ai đó vẫn hàng đêm ngẩng nhìn lên bầu trời tự hỏi, con cừu đã hay chưa ăn đóa hồng, để thấy tất cả các vì sao dường như đang mỉm cười, tiếng cười trong veo như tiếng chuông gió trong đêm.
    sonvodi, Mèo.LTG and Đậu Bắp like this.

Bạn đọc bình luận

Đăng ký tài khoản để bình luận và chia sẻ về sách này.